Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342998
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2998 lượt.
ngapore, tốt nhất cả đời chết già ở nơi đất khách quê người!"
Cô đáp vô cùng hời hợt, để ly xuống cười híp mắt nhìn ông cụ đang dựng râu trợn mắt: "Chỉ là, người lại phải phí lời rồi, tôi không làm được."
"Cho cô 20 triệu mà cô còn không biết dừng?"
"Cho ông 20 triệu để cho ông và Kỳ cắt đứt quan hệ cha con, cả đời không thấy mặt thì ông có làm hay không?"
"Nói nhảm, đó là con trai của ta!"
"Vậy thì đúng rồi, đó cũng là người đàn ông mà tôi thích nhất, đời này không phải anh ấy tôi không gả.”
Văn Tĩnh không sợ hãi chút nào nhìn ông cụ khí thế mười phần trước mặt, nói một cách kiên quyết và chắc chắn.
"Tôi không muốn gây ra những chuyện thị phi, nhưng nếu nó xảy ra thì cô nghĩ nó sẽ nghe theo ai?" Nha đầu này, trong mắt không có ai nữa rồi, vô pháp vô thiên, nếu ông mà còn không thu thập được, thì chẳng phải là mất hết thể diện!
"Ngài là cha của Kỳ Chấn, còn tôi là người phụ nữ mà Kỳ Chấn thích, bác trai, ngài muốn cho anh ấy phải kẹp ở giữa, hai bên đều không dễ chịu sao? Lại nói, tôi có chỗ nào để cho ông không hài lòng? Mặc dù trước kia tôi không được tốt lắm, nhưng từ khi tôi quen với Kỳ Chấn cũng đã phủi sạch rồi! Tôi có làm cho Kỳ gia các người mất thể diện sao?"
"Cô có hiêu cái gì gọi là dè dặt hay không!" Ông cụ tức giận chợt quát một tiếng, vỗ bàn đứng lên chỉ vào mặt Văn Tĩnh tức giận run cầm cập.
“Tôi cũng muốn dè dặt lắm, nhưng ngài bảo tôi phải nhìn ngài tìm cho Kỳ Chấn một người phụ nữ, nhìn bọn họ kết hôn sao? Bác trai, bất kể người muốn làm thế nào, muốn cho tôi bao nhiêu tiền, hoặc là ngài nhìn tôi rất không thuận mắt, phái người giết chết tôi hoặc chém cho tôi một dao để cho tôi chết cũng được, tôi vẫn nói câu nói kia, muốn tôi chia tay với Kỳ Chấn, không có cửa đâu!"
Văn Tĩnh nắm lấy túi xách xoay người chạy ra ngoài, còn chưa đi tới cửa, không biết là do quá tức, hay là do buổi sáng còn chưa kịp ăn sáng, cô chợt một hồi đầu váng mắt hoa, trong dạ dày lăn lộn phun phát . . . . Mẹ nó! Cô mang thai!
Đợi đến khi nôn đến trời đất đảo điên, cơ hồ ngay cả đứng lên cũng không được, trong đầu Văn Tĩnh lại chợt thanh tỉnh! Cùng Kỳ Chấn ở chung một chỗ vài năm, bọn họ cũng chưa từng có ý ngừa thai, nhất là trước khi đến đây nửa tháng, bọn họ làm rất thường xuyên, nhưng cũng không sử dụng một biện pháp tránh thai nào, hơn nữa tính toán một chút, thì đó cũng không phải kỳ an toàn. . . . . . Như vậy cho dù có mang thai, cũng không có gì đáng ngạc nhiên!
"Cô đang làm cái quái gì thế? Ta mới nói cô mấy câu, mà cô đã ói ra phòng khách của ta để thị uy sao? Đúng là một dã nha đầu không được dạy dỗ, một chút quy củ cũng không hiểu!"
Ông cụ đuổi theo tới, ghét bỏ bịt mũi lắc đầu: "Quản gia, Quản gia đâu rồi, đưa cái dã nha đầu không có lễ phép này ném ra ngoài cho ta. . . . Bẩn rồi, thật là bẩn rồi !"
Quản gia nhìn nửa ngày, chợt tiến lên một bước nói với ông cụ: "Lão gia, không bằng gọi bác sĩ Trương tới đây kiểm tra cho Văn tiểu thư, nếu là thật , vậy dĩ nhiên đó là chuyện tốt rồi, lão gia cũng được thỏa mãn tâm nguyện không phải sao?"
"Vậy thì đi mời bác sĩ Trương tới đây!" Ông cụ không chút do dự đồng ý, rồi lại đối với Văn Tĩnh nghiêm mặt: "Cô đứng lại cho ta, nếu như để cho ta biết cô gạt ta, xem ta làm thế nào mà tính sổ với cô!"
Bác sĩ Trương tới, nghiêm túc chẩn mạch, trong thời gian ngắn ngủi, không khí trong phòng khách trở nên thật nặng nề, Văn Tĩnh cũng không sợ, coi như không có thai thì đã làm sao, về nhà cùng Kỳ Chấn mỗi ngày tiếp tục yêu đương, cô cũng không tin cô không sinh nổi một đứa!
"Chúc mừng lão gia, Văn tiểu thư đúng là mang thai!"
"Thật sự?" Ông cụ hưng phấn lập tức đứng lên, nhưng lúc thấy Văn Tĩnh, ánh mắt cũng có chút biến hóa: "Quản gia, lập tức phân phó, bắt đầu từ hôm nay nha đầu này chuyển tới đây ở, phải cẩn thận hầu hạ!"
Nói xong, ông lại thấy Văn Tĩnh nhịn không được ranh mãnh cười nhìn ông, ông lúng túng ho nhẹ hai tiếng: "Ta quan tâm cũng chỉ là tiểu tôn tử của ta . . . . ."
"Làm sao đã biến thành tiểu tôn tử của ngài rồi hả ? Cháu cùng Kỳ Chấn còn chưa kết hôn đâu, nói không chừng còn sẽ còn chia tay cũng chưa biết. . . . . ."
"Cô đang nói lung tung cái gì đấy? Đây chính là đứa bé của Kỳ gia chúng ta, cháu trai ruột của ta! Hừ. . . . . ." Ông cụ dứt lời, hứng thú xoay người đi lên trên lầu: "Quản gia, ta phải đi nói cho mẹ Kỳ Chấn một tiếng!"
Văn Tĩnh nhìn một phòng vui vẻ, mặc dù trong lòng vẫn có chút cố chấp, nhưng vẫn đắm chìm trong sự vui sướng của việc mang thai, cô và Kỳ Chấn, rốt cuộc có thể quang minh chính đại ở chung một chỗ, rốt cuộc không cần lo lắng sẽ có người ngăn cản!
Anh ta chính là người mà cô khắc cốt ghi tâm kia sao, bất kể ở nơi nào, bất kể trôi qua bao lâu, còn có thể đột ngột xông vào trong mộng của cô, đột ngột kích thích nỗi lòng yếu ớt của cô. . . . . ."Nhan Nhan. . . . . . Nhan Nhan?" Á Hi chậm rãi đi vào phòng bệnh, liếc thấy cô đang nằm ở trên giường ngủ say, anh vòng qua cái bàn, thấy chiếc chăn trên