Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1343075
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3075 lượt.
kính, lại mang theo dụng ý khác.
Thân Tống Hạo cũng không so đo, chỉ hơi hơi gật đầu nói: “Thân thị có được như hôm nay, căn bản nhờ mấy vị chú bác bỏ ra nhiều tâm huyết không thể cân đo đong đếm. Những thứ này tôi đều nhớ kỹ trong lòng, ông nội cứ dặn đi dặn lại, nếu gặp chuyện nhất định phải cùng mấy chú bác thương lượng thật tốt.”
Lời kia vừa thốt ra, mấy vị đang ngồi kia nét mặt không khỏi vênh váo, dương dương tự đắc: “Cậu hiểu chuyện đó là tốt rồi, vốn không nên quên.”
“Chỉ là, tôi muốn dựa vào các chú bác đây, cũng không đại biểu cho tất cả đều bị Hội đồng quản trị thao túng. Hiện tại Thân thị gặp phải khó khăn, Thân Tống Hạo tôi hy vọng mọi người đồng tâm hiệp lực, không cần đấu đá nội bộ làm gì. Cá nhân tôi là Tổng giám đốc, làm tốt hay không tốt tạm thời không đề cập đến. Tóm lại, tôi hy vọng mọi người hiện tại lưu ý chuyện này, cũng hy vọng các vị chú bác có thể giúp đỡ nhiều hơn. Chờ qua cơn phong ba này, chổ nào tôi làm không tốt, hoặc trong lòng các vị không đồng ý tôi đảm nhiệm vị trí này, đến lúc đó cứ việc nói thẳng.”
Mưa ngoài trời càng lúc càng nặng hạt, nhiệt độ trong phòng dần hạ thấp xuống. Đất trời mịt mùng, mưa như thác đổ. Anh ngơ ngẩn nằm ở trên ghế, nhìn giọt mưa to như cục đá ào ạt nện vào cánh cửa kính. Nước chảy liên tục thành dòng nối nhau chảy dài xuống dưới. Thân Tống Hạo cảm thấy thất bại không nói nên lời, nhắm mắt lại muốn được an tỉnh nghĩ ngơi một chốc, nhưng trong đầu tựa như có vô số cây kim từng phát từng phát chích vào thần kinh của anh..... “ Chết tiệt!” Anh chợt khàn khàn quát khẽ thành tiếng, bàn tay nặng nề vung lên, ly nước ở trên bàn bị anh quét văng xuống đất, nước chảy thấm ướt tấm thảm mềm, cái ly phát ra âm thanh nặng nề nhưng không có vỡ vụn. Đúng lúc đó cánh cửa phòng có tiếng vang dường như có ai mở bước vào.... Thân Tống Hạo không quay đầu lại, chỉ mệt mõi phiền não nói: “Trần Nhị, tôi đã nói, các cậu ra ngoài đi không cần vào đây....”
Người nọ cũng không có dấu hiệu bỏ đi, tiếng bước chân càng gần hơn.
“Tôi nói rồi, đừng tới làm phiền tôi!” Anh chợt trở tay nặng nề đập xuống bàn làm việc bằng kính, nóng nảy gầm lên một tiếng.
“Ông xã, là em....” Hoan Nhan cả người ướt nhẹp đứng nơi đó nói nhỏ, khuôn mặt tái mét, đôi môi trắng bệch. Cô chật vật đứng im một chổ, tóc dài ướt đẫm, vài lọn tóc dính bệch vào gò má, nhìn cô giống như mới vừa được người ta vớt lên từ trong nước.
“Nhan Nhan, sao em lại tới đây? Trời mưa lớn như vậy không ở nhà nghỉ ngơi, lại chạy tới đây. Xem em kìa ướt hết cả người, mau đi tắm nước nóng không thì sẽ cảm đấy!” Những phiền não lo lắng trên mặt anh trong chớp mắt dần dần tan biến không còn bóng dáng. Anh kéo tay cô đi về phía phòng tắm, vừa đi vừa nhẹ nhàng càu nhàu.
“Ông xã....” Đôi mắt Hoan Nhan chợt đỏ lên, cô không phải ngốc, vừa rồi cô đều nhìn thấy rất rõ, một mình anh bất lực nằm ở đó. Nhất định là anh có chuyện gì lo lắng, bởi vì từ khi quen biết anh đến nay, cô chưa từng gặp qua vẻ mặt anh như thế.
“Xảy ra chuyện gì?” Hoan Nhan chợt nhào vô ngực anh, ôm chặt lấy: “Đã xảy ra chuyện gì, đừng giấu em có được không? Anh biết em rất lo cho anh, em và Noãn Noãn không thể không có anh.”
“Không có việc gì, ngoan, thật sự không có việc gì. Chỉ là lúc nãy bị mấy lão già trong Hội đồng quản trị náo loạn làm anh nhức đầu thôi. Em đừng lo lắng, chỉ cần em thoải mái vui vẻ, muốn làm gì thì làm. Có anh bảo vệ cho em và Noãn Noãn, nuôi hai bảo bối này vẫn dư sức.” Thân Tống Hạo khẽ cười, ôm chặt cô vào trong lòng. Hoan Nhan không nhìn thấy được nét mặt mệt mõi của anh, tâm tình thoáng thả lỏng một chút. Lúc này cô mới phát hiện mình phát lạnh, run cầm cập.
Thân Tống Hạo khẽ cười, ôm chặt cô vào trong lòng. Hoan Nhan không nhìn thấy được nét mặt mệt mõi của anh, tâm tình thoáng buông lỏng một chút. Lúc này cô mới phát hiện mình phát lạnh, run cầm cập.... “Lạnh quá...” Hoan Nhan nép mình sâu vào trong ngực anh, nũng nịu nhẹ nhàng nói.
“Ướt đến không còn chổ nào khô, không lạnh mới là lạ. Nhanh đi tắm, ngâm nước nóng một hồi sẽ bớt lạnh.” Thân Tống Hạo cưng chiều đưa tay nắm chặt bàn tay bé nhỏ của cô. “Em đến công ty tìm anh có chuyện gì không?”
“Thấy anh vội vã đi, em ở nhà cũng lo lắng ngồi không yên nên đến đây xem thử.” Cô chu cái miệng nhỏ nhắn: “Ông xã, thật không có chuyện gì sao?”
“Dĩ nhiên rồi, em xem chồng em lăn lộn trên thương trường nhiều năm như vậy, lúc nào thì có chuyện gì áp chế được anh?” Anh gượng cười, sợ cô lo lắng.
“Ừm, em tin tưởng anh, ông xã.” Hoan Nhan từ trong ngực anh ngước đầu lên, ngón tay sờ vào khoảng ướt trước ngực anh, nâng lên khuôn mặt tươi cười nói: “Ông xã, anh cũng ướt...”
“Muốn anh tắm cùng em?” Anh cười nắm lấy khuôn mặt cô, cùng một chổ với cô cười cười nói nói, cảm thấy những phiền muộn trong lòng giảm bớt rất nhiều.
“Em mới không muốn.” Hoan Nhan xoay người đẩy cửa phòng tắm ra, nhưng chưa khóa lại. Thân Tống Hạo nhìn thấy không khỏi nở nụ cười, nhìn bộ đồ nửa người phía trên mình đã bị ướt, thuận tay cởi áo khoác ra: “Nhan Nhan, anh đến đ