Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1343096
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3096 lượt.
ọi chuyện, tránh để cho em lại hiểu lầm anh lần nữa." Thân Tống Hạo nhanh chóng mở miệng, nắm chặt tay của cô, lập tức hướng quán cà phê đi tới. Lúc này đã là buổi trưa, ánh mặt trời ấm áp chan hoà sưởi ấm trên mặt, anh vừa quay đầu lại, liền thấy khuôn mặt của cô thật mềm mại, dịu dàng, trong lòng không khỏi rung động, mà trong mắt cô dường như còn vệt nước mắt đã khô, viền mắt còn hơi hồng, khiến cho lồng ngực anh chợt căng thẳng, theo bản năng anh siết chặt tay, nửa như muốn ôm lấy cô vậy.
Hoan Nhan không hề giãy giụa, nhưng lại khéo léo rúc vào trong ngực của anh. Lúc hai người đi vào, liếc mắt liền trông thấy Thái Minh Tranh ngồi dựa vào cửa sổ, có lẽ là bởi vì mang thai nên cô không trang điểm, sắc mặt tái nhợt hơi bị sưng phù. Vừa ngẩng đầu lên cô liền nhìn thấy hai người dựa sát vào nhau đang đi tới. Cô không khỏi kinh ngạc miệng há to, cái thìa trong tay rơi vào trong ly cà phê kêu keng một tiếng.
Cà phê văng ra khắp nơi, ở trên mu bàn tay trắng nõn, trên bộ quần áo màu trắng của cô, nhìn thấy mà phát hoảng. Thái Minh Tranh luống cuống tay chân vội rút khăn giấy ra lau chùi vết cà phê trên người. Hoan Nhan và Thân Tống Hạo đi tới trước bàn của cô liền đứng lại, hai người ăn ý đều không muốn ngồi xuống.
Đáy mắt của Thái Minh Tranh tràn đầy nước mắt, từng giọt, từng giọt thi nhau lăn xuống. Ở nhà cô là đại tiểu thư, lúc ra đời miệng cũng ngậm thìa vàng, bản thân chưa bao giờ bị chà đạp giống như tình trạng thật hèn mọn ở nơi này.
"Thái tiểu thư." Tiếng nói của Thân Tống Hạo vang lên lạnh lẽo, khí lạnh từ trong giọng nói lan toả khắp quán cà phê. Anh nắm tay Hoan Nhan đang run rẩy, mở miệng nói rành rọt từng câu từng chữ: "Bất kể cô đã nói cái gì, hoặc chưa nói cái gì, tôi cũng muốn nói cho cô biết: vợ của tôi chỉ có một mình Hoan Nhan, con tôi cũng chỉ có một mình Noãn Noãn. Nếu như cô vì không cẩn thận đã làm cho vợ của tôi hiểu lầm điều gì đó, xin mời cô giải thích cho rõ ràng, tôi không muốn để cho bà xã của tôi không vui vẻ."
Anh trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, khiến cho Hoan Nhan không khỏi kinh ngạc, tiếp theo lại cảm thấy thật thoải mái. Người đàn ông này đối với phụ nữ lòng dạ luôn luôn ác độc, không lưu một chút tình cảm, đây cũng không phải là lần đầu tiên cô nhìn thấy.
"Thân tiên sinh..." Thái Minh Tranh có cảm giác như mình đang sắp ngất đi. Vốn dĩ cô gọi điện thoại là chỉ muốn hẹn với Hoan Nhan tới đây để nói chuyện, muốn vừa đấm vừa xoa để ép Hoan Nhan buông tay. Nhưng không ngờ mọi chuyện mà cô đã sắp sẵn chuẩn bị, bây giờ lại bị xoay chuyển đến mức độ này, cô bây giờ đang ở thế cưỡi hổ thật khó xuống, hai bên đều khó xử.
"Thái tiểu thư có thể không cần sĩ diện, không cần danh tiếng mà tự chửi bới mình như vậy. Nhưng tôi, Thân Tống Hạo này có nhà có cửa, có vợ có con gái, lại không thể chịu được việc không duyên cớ bị người khác bôi nhọ danh dự như vậy. Có lẽ bây giờ chúng ta hãy cùng đi bệnh viện, đều tốt cho cô lẫn cho tôi, đồng thời cũng cho bà xã tôi một câu trả lời rõ ràng." Anh cười, nhưng nét mặt lại thật lạnh lẽo. Hoan Nhan rõ ràng cảm giác được ngón tay đang ôm ở thắt lưng của cô thật là nóng bỏng, nhưng tại sao khi nghe anh nói, từ trong những lời nói ấy cũng cảm thấy hơi lạnh đang bao trùm khắp cả người anh !
Lúc mới tới cô đã nghĩ ra vô số cảnh tượng và câu trả lời từ trong miệng của anh, nhưng không ngờ khi gặp mặt anh lại nói năng kiểu không nóng không lạnh như vậy, nhưng lại không hề để lại một chút đường lui ở trong đó.
Hoan Nhan không biết là nên vui hay nên buồn, lòng bàn tay xâm xấp một lớp mồ hôi mỏng. Cô muốn đem tay của mình rút ra khỏi tay anh, nhưng không ngờ anh nắm chặt hơn, đem thân thể của cô áp sát vào trong ngực.
Thái Minh Tranh bị lời nói của anh làm cho sợ hãi, choáng váng hoàn toàn, cô làm sao có thể đi bệnh viện? Dĩ nhiên cô biết y thuật hiện tại tiên tiến cỡ nào, coi như đứa bé kia chỉ có ba bốn tháng, nhưng nếu so sánh có thể suy đoán chính xác được đứa bé kia có phải là của anh hay không!
"Thân tiên sinh... Thân phu nhân." Thái Minh Tranh hoang mang, rối loạn, cầm lấy túi đứng lên, một tay cô đỡ bụng, hàng mi buông rũ, mở miệng thưa thốt: "Thật xin lỗi chuyện ngày đó, ngày ấy tôi đã khờ dại gây nên sự hiểu lầm, Thân phu nhân, thật xin lỗi, xin cô tha thứ cho tôi miệng nói không chọn lời!"
"Nhưng tại sao ngày đó cô lại nói như vậy?" Hoan Nhan có chút không tin tưởng, người đàn bà này rốt cuộc trong lòng đang suy nghĩ gì?
"Thật xin lỗi!" Thái Minh Tranh lại một lần mở miệng, cô gắt gao cắn môi một cái, lúc ngẩng đầu lên, vẻ mặt của cô làm cho người ta phải thương xót. Hoan Nhan thấy ánh mắt của cô nhìn thẳng vào khuôn mặt của Thân Tống Hạo. Trên mặt của cô, tựa hồ có vẻ chịu đựng, tựa hồ có vẻ tủi thân, tựa hồ còn có thứ gì đó mà không nói ra được...
Trái tim Thái Minh Tranh không khỏi co giật một cái, lúc này cũng không biết muốn nói gì, cô chỉ lẩm bẩm kêu một tiếng; "Thân tiên sinh..."
Ngay sau đó, nước mắt từ trong mí mắt của cô thi nhau