Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1343299
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3299 lượt.
nh nhìn khuôn mặt tươi cười kia, trong lòng không khỏi dâng lên nỗi chua xót lớn lao....
đã từng có thời gian, khuôn mặt tươi cười như thế là thuộc về anh, đã từng có thời gian, người có khuôn mặt tươi cười này cũng là thuộc về anh. Nhưng mà trong nháy mắt, anh đã vứt bỏ tình yêu đáng quý nhất, vứt bỏ người con gái đáng yêu nhất, cho nên bây giờ anh chỉ có thể đứng sau lưng cô, nhìn cô hạnh phúc sóng bước bên cạnh một người đàn ông khác.
***************
Cho mãi đến khi anh cầm tay của cô, cô vẫn giữ nguyên nụ cười đó. Nụ cười ấy phát ra từ nội tâm vui vẻ và hạnh phúc, khiến anh thật xúc động. Anh mở cửa xe cho cô, Hoan Nhan khom lưng ngồi vào lại nhìn anh nở một nụ cười thật rực rỡ. Thân Tống Hạo chợt nghe thấy tiếng trái tim mình đập thình thịch. Anh, một người đàn ông ba mươi tuổi, lại giống như người mới yêu lần đầu, trống ngực đập dồn đến mức không tự kiềm chế nổi.
Anh vòng qua xe, lên buồng lái, vẫn cảm thấy trên mặt có chút nóng rần lên. Hai người ngồi vào xe, không khí trong xe thật là ấm áp. Cả một quãng thời gian không có ai nói câu gì, chỉ có tiếng máy điều hòa kêu rì rì nho nhỏ, không ngừng tỏa ra hơi ấm. Do uống rượu nên khuôn mặt của Hoan Nhan cũng dần dần đỏ bừng lên. Thân Tống Hạo len lén nhìn cô qua kính chiếu hậu, mái tóc dài hơi lộn xộn, càng làm cho gương mặt cô thêm nhỏ bé đến đau lòng người. Giữa lúc ấy anh chợt rất muốn nhẹ nhàng hôn cô một cái....
Xe chạy rất nhanh đã về đến nhà, Hoan Nhan chợt xoay người đè lên tay cầm lái của anh: "Ông xã, chúng ta xuống xe đi vào nhà thôi."
"Có được không, sợ rằng sẽ bị lạnh mà em lại uống rượu..." Anh nhẹ nhàng che tay của cô hỏi lại.
"không sao đâu anh!" cô trả lời rất có thứ tự, nếu lạnh, sẵn dịp cô sẽ bảo anh ôm cô bên trong chiếc áo choàng của anh là được.
Anh dừng xe ở bên vệ đường, cùng cô đi xuống xe. Đêm đã khuya, trừ hai bọn họ cùng chiếc xe ra, trên đường không còn bóng người đi lại. Hoan Nhan chợt nhớ tới một lời ca:"Em thật hy vọng cả Địa Cầu chỉ còn lại em và anh, em sẽ có thể dũng cảm nói lên lời em mãi yêu anh...."
Cô chợt tránh tay Thân Tống Hạo, sải bước chạy về phía trước. Bông tuyết bay lượn giữa không trung, rơi vào trên người cô. Tuy cô khoác áo lạnh thật dày,nhưng khi nhìn vào vẫn thấy gầy yếu khiến người đau lòng...
“Nhan Nhan, chậm một chút..” Thân Tống Hạo cất bước đuổi theo, ở trên mặt đất đầy tuyết cô vẫn chạy linh hoạt, hai người chạy đuổi nhau rất lâu. Đến cuối cùng, ngoài ý muốn cô té nhào trên mặt tuyết trơn trợt hệt như một đứa trẻ...
“Nhìn bộ dáng ngốc nghếch của em kìa, đã lớn như vậy rồi vẫn ham chơi!”Anh duỗi dài cánh tay ra ôm cô vào trong ngực, không để cô bị chạm vào mặt tuyết lạnh như băng dưới chân.
“Anh còn nói em, không phải anh cũng vậy sao?” Cô vốc một nắm tuyết định chà vào trên mặt anh, lại nhìn thấy anh không có vẻ muốn tránh đi, chỉ dịu dàng cười nhìn cô. Hai mắt sáng ngời trong suốt, giống như suối nước nóng bao phủ lấy cô. Lòng bàn tay cô đang cầm một nắm tuyết, từ kẽ tay chậm rãi rơi xuống còn sót lại một ít. Bởi vì lòng bàn tay cô ấm nên một ít tuyết còn sót lại chảy tan ra thành giọt nước. Cảm giác lạnh buốt khiến cô rùng mình, cô không cách nào khống chế, cả người, cà tâm hình như đều mất khống chế.
“Thân Tống Hạo, em yêu anh.” Cô nâng đầu lên hôn vào môi anh: “Anh là người đàn ông cả đời này em yêu nhất, người đàn ông duy nhất của em .”
“Anh nói ai nên rèn luyện?” Cô hóm hỉnh chồm lên trước đưa mặt mình kề sát vào mặt anh, cắn môi xấu hổ nói thì thầm: “Ông xã, anh có thừa mạnh mẽ rồi....”
Thân Tống Hạo nhíu mày, nghiêng mặt nhìn cô: “Học ở đâu những lời này, có phải Văn Tĩnh dạy hư phải không?”
“A! Khen anh, anh còn không vui lòng, thật sự khó hầu hạ mà!" Hoan Nhan túm lấy tóc anh nhằn nhằn, miệng thì bất mãn lầu bầu.
"Ừm, bất quá mấy lời em nói cũng đúng sự thật, anh không phản đối." Làm ra vẻ phớt tỉnh, anh nghiêm trang gật đầu một cái, nhưng khóe môi lại len lén câu lên ý cười.
"A....." Hoan Nhan kêu to lên như một đứa trẻ: "Sao lại có người không biết xấu hổ vậy nhỉ?"
"Nhưng mà bà xã, người ta nói muốn phu xướng phụ tùy. Anh mạnh mẽ hay không thì em là người biết rõ nhất mà. Chẳng phải nên để anh giúp em khai sáng một chút, sau này không cần xấu hổ nữa. Em xem, lần trước anh chỉ mới nói với em thay đổi tư thế khác, thiếu chút nữa em đánh anh chết..."
"Anh còn nói, còn nói...." Hoan Nhan không đợi anh nói xong, đánh một phát lên vai anh.
"Được rồi, được rồi, không đùa nữa." Anh vui vẻ cười, thoắt cái lại rất nghiêm chỉnh nói: "Bà xã."
"Thế nào?" Hoan Nhan phòng bị nghi ngờ nhìn trộm anh.
"Bây giờ cũng không muộn, sự nghiệp lần trước chúng ta chưa hoàn thành bây giờ hoàn tất luôn có được không?" Anh nói rất nghiêm túc, giống như đang làm báo cáo.
"Thân Tống Hạo, anh đi chết đi, lại muốn trêu ghẹo em.... Em không thèm để ý tới anh!" Hoan Nhan thật sự bị anh chiều hư, giận dỗi quay mặt đi làm như không để ý tới anh nữa vậy.
Thân Tống Hạo bị dáng vẻ tức