Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342820
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2820 lượt.
gười: “Tốt lắm. Con yêu ba, ba cũng yêu con. Hai người không ai quan tâm tới mẹ. Mẹ thật đáng thương không người nào thương mẹ hết.”
Thân Tống Hạo thấy cô tranh giành tình cảm của mình với con gái, không thể nín cười. Cụng đầu vô trán Noãn Noãn, anh cười cố tình nói: “Cục cưng, con thấy mẹ có xấu hổ không? Người lớn như vậy rồi còn ghen tỵ đấy....”
Không ngờ, Noãn Noãn cũng không xuôi theo anh trêu chọc Hoan Nhan xấu hổ. Cô bé ôm lấy cánh tay Hoan Nhan: “Mẹ, Noãn Noãn yêu mẹ, mẹ không phải không có ai yêu hết...”
Nhất thời, Thân Tống Hạo trố mắt nhìn. Con gái của anh lại biết điều hiểu chuyện như vậy, dù chỉ là nói đùa cô bé cũng không chịu. Cô bé yêu mẹ mình thật sâu đậm.
“Cục cưng, còn ba nữa. Ba cũng rất yêu mẹ.” Thân Tống Hạo giang tay ra ôm hai mẹ con cô vào trong ngực mình.
Không biết tuyết ngừng rơi khi nào, cả nhà ba người không ai lên tiếng trò chuyện. Cảm giác ấm áp thật hạnh phúc, lặng lẽ bao phủ mọi người. Cho dù là ai cũng không muốn phá vỡ giây phút này.
Đến tối, bọn họ ăn nhẹ trước tiệc lớn đêm Giáng sinh, hai người cùng nhau chơi trò chơi với Noãn Noãn. Vừa định dỗ Noãn Noãn đi ngủ, chuông điện thoại bàn đột nhiên vang lên.
Quản gia vừa bắt máy nghe, sắc mặt ông thay đổi hốt hoảng nói: “Cậu chủ, là điện thoại của bệnh viện gọi đến. Ông chủ....” Quản gia nhìn anh, ấp úng không dám nói nhiều.
Thân Tống Hạo sửng sốt, bước vài bước tới tới bên cạnh máy điện thoại. Anh cầm lấy ống nghe, ngón tay đột nhiên run run: “A lô, tôi là Thân Tống Hạo.”
“A Hạo, con mau tới bệnh viện, ba con e là không được rồi...”
“Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Tại sao lại không được?” Thân Tống Hạo hơi bất ngờ không kịp phản ứng. Mặc dù từ trước tới nay anh không gần gũi với ba mình nhiều lắm, cũng biết sức khỏe của ông không được tốt mấy, nhưng không có gì đáng ngại. Không hiểu sao bây giờ trong lúc bất chợt lại xảy ra chuyện?
“Con mau qua đây rồi hãy nói.... Ba con đang được giải phẫu...” Thích Dung Dung khóc vô cùng thê thảm. Thân Tống Hạo cũng không cho rằng mẹ anh là người phụ nữ tốt, cũng không nghĩ bà có nhiều tình cảm dành cho ba mình. Nhưng hiện tại, nghe tiếng khóc nức nở kia, Thân Tống Hạo vậy mà cảm thấy thương xót, đau khổ không nói nên lời
Anh tắt điện thoại, bảo quản gia chuẩn bị xe. Lúc đó mới đi qua chổ ghế sa lon, lấy áo khoác choàng lên người Hoan Nhan: “Nhan Nhan, chúng ta đến bệnh viện.”
“Có chuyện gì vậy ba?” Noãn Noãn với sự giúp đỡ của mẹ, mặc áo lông thật dày vào người. Cô bé nhìn vẻ mặt đau buồn của ba lo lắng hỏi.
“Ông nội ngã bệnh, chúng ta mau đến thăm ông.” Thân Tống Hạo sờ vào gương mặt nhỏ nhắn của con gái, miễn cưỡng nở nụ cười.
Khuôn mặt nhỏ bé của Noãn Noãn nhíu lại, ông nội thương cô bé nhất. Thế mà bây giờ ngã bệnh rồi, cô bé nhất định phải đi thăm ông. Cô bé còn muốn mang theo bánh kẹo mình thích ăn nhất vào cho ông nội.
“Ba, chờ con một lát.” Noãn Noãn lập tức tránh khỏi Hoan Nhan, lạch bạch chạy lên lầu. Chỉ chốc lát sau, ôm một bịch kẹo to xuống: “Ba, chúng ta mau đi nhanh một chút.”
“Ba sao rồi, rốt cuộc là bị bệnh gì?” Thân tống Hạo bước qua hạ thấp giọng hỏi bà. Hoan Nhan nhìn dáng vẻ hai tay nắm chặt của anh, không khỏi đau lòng. Cô bước qua hai bước nhẹ nhàng cầm tay anh. Anh lập tức nắm lại tay cô, như muốn tìm một chổ dựa.
Thích Dung Dung khóc lắc đầu: “Mẹ không biết, mấy ngày nay tâm tình ông ấy không tốt, buổi tối lại uống một ít rượu. Mẹ và ba con cãi nhau vài câu, sau đó thì ông ấy tức giận rồi ngất xỉu….”
“Cơ thể ba không khỏe, sao bà không lo chăm sóc, sao còn để ba uống rượu, lại còn gây gỗ nữa? Có phải bà cố ý muốn hại chết ba phải không?” Thân Tống Hạo nổi đóa, đã nhiều lần dặn dò. Ba lớn tuổi rồi, thân thể lại không khỏe, không được uống rượu, không được uống rượu…. Người đàn bà này, không biết có còn lương tâm hay không?
“Còn không phải vì ba con uống rượu nên mẹ mới cãi nhau với ông ấy. Mẹ làm sao biết ba con dễ ngất xỉu như vậy?” Thích Dung Dung lớn tiếng nói, xong lại che miệng khóc nấc lên. Đây là chồng của bà, từ trước đến nay bà vẫn coi ông không ra gì, nhưng chưa từng nghĩ, như thế nào mà nháy mắt một cái ông ấy lại bệnh nặng như vậy…..
Bà cũng không nghĩ tới, vì nguyên nhân gì mà mình lại hoảng loạn đến vậy, những lời nói đau khổ và bi thương xuất phát từ đâu. Thậm chí bà cũng không hiểu tại sao mình không chải đầu, không rửa mặt, không trang điểm cứ thế chạy đến bệnh viện, ngay cả dép xỏ trong chân mất một chiếc lúc nào không hay….
Bà chưa từng nghĩ tới, người chồng này lại chiếm vị trí quan trọng đến vậy trong lòng của bà…
“Nếu ba xảy ra chuyện gì, Thích Dung Dung, tôi tuyệt đối không tha cho bà!” Thân tống Hạo tức giận chỉ tay vào mặt bà, sau đó quay người đi đến trước cửa phòng giải phẫu. Đúng lúc đẻn trong phòng giải phẫu vừa tắt, anh nhìn thấy bác sĩ mở cửa bước ra ngoài….
“Bác sĩ, tình trạng ba tôi sao rồi?” Thân Tống Hạo và Hoan Nhan cuống quýt vây quanh bác sĩ hỏi. Thích Dung Dung cũng ngừng khóc, nhưng không dám