Em Chỉ Tiếc Không Ở Bên Anh Đến Già
Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342706
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2706 lượt.
Hừ, người tốt! Thế sao hắn lại cùng người khác đính hôn?
Hôm qua phóng viên của một tờ báo chụp được ảnh anh ta và Âu Tử Di cùng nhau ngọt ngào đi vào khách sạn Lệ Ân, lúc đi ra, anh ta còn săn sóc ôm vị hôn thê yểu điệu vào trong ngực. Sáng mai bọn họ sẽ đi nước Pháp tham dự bữa tiệc lãng mạn nhất, trong bánh ngọt có một chiếc nhẫn, khi đó anh ta sẽ cầu hôn. . . . . .
Đáng chết, sao anh không nuốt chiếc nhẫn xuống luôn, bị mắc nghẹn chết đi! Để cho tân hôn thành tang lễ!
Nguyền rủa anh, nguyền rủa anh, nguyền rủa anh!
Cô gái mặc quần jean có móc treo vừa đi, vừa cầm com-pa đâm vào tờ báo có hình hai người nét mặt cười tươi như hoa!
Người đi đường tới lui đều nhao nhao nhìn khuôn mặt giận dữ của cô gái này, theo bản năng lùi vài bước cách xa, người trên tờ báo nhất định có thù không đợi trời chung với cô ta!
Đâm một hồi lâu, Thiên Tình vẫn cảm thấy chưa hả giận, cô hất tờ báo đầy lỗ thủng ra, quyết định ngồi xuống ven đường cái hình răng cưa, đôi tay đỡ tại trên đầu gối, nâng lên một khuôn mặt nhỏ nhắn, người đi đường đi qua đi lại, xe cộ rầm rầm ù ù chạy qua trước mặt cô, thế nhưng cô lại cảm thấy náo nhiệt này là của người khác. Thoáng một cái mười lăm năm rồi, cô một mực tìm kiếm tin tức Mộ Cẩn Hiên, nhưng anh tựa như là hư không , như là chưa từng tồn tại trên thế giới này, một chút dấu vết cũng không có.
Hắn nói đi là đi, nói xuất hiện là xuất hiện, nhưng Mộ Cẩn Hiên! Anh coi Thân Thiên Tình tôi thành cái gì?
Anh cho rằng tôi từ nhỏ đến lớn thích anh, cho nên anh có thể đối xử như vậy, không coi trọng tôi sao?
Thiên Tình đứng bật lên , cô có gì phải sợ? Dáng dấp cô không tệ, cũng không phải là không ai thèm lấy, tại sao đối với một người vong ân phụ nghĩa phải thủ thân như ngọc?
Lấy điện thoại di động ra, Thiên Tình bấm thật nhanh một chuỗi con số, "Mạt Mạt, bây giờ cậu đang ở đâu ?"
"Được, bảy giờ tối nay gặp mặt."
"Làm cái gì hả?" Thiên Tình quyến rũ cười một tiếng: "Câu kẻ ngốc!"
Thiên Tình cúp điện thoại, ngoắc taxi chạy thẳng về nhà, thật may là ba mẹ đều đi nghỉ ở nước ngoài , không ai quản được cô, bác quản gia thì cưng chiều cô đến tận trời , thím Trần lại càng hận không được nâng cô trong lòng bàn tay, Thân Thiên Tình cô là một tiểu thư thiên kim kiêu ngạo, từ nhỏ đến lớn muốn gì được nấy, chẳng lẽ lại thất bại trên tay Mộ Cẩn Hiên?
Cô không tin!
Vừa vào cửa nhà, Thiên Tình giống như tiểu đạn đạo xông lên lầu, dọa thím Trần ở phía sau luôn miệng kêu Tiểu Tổ Tông cô chậm một chút. . . . . .
P/S: Lời nhắn của tác giả:
Mọi người chú ý, bởi vì cái tên Mộ Hiền Ninh trùng với tên của một đại thần , nhân vật chính trong truyện Hồng Tụ của tác giả Cổ Phán Quỳnh Y, cũng có tên Mộ Hiền Ninh. Vì vậy để tránh phát sinh những điều phiền toái, cho nên từ giờ trở đi tên Mộ Hiền Ninh của nhân vật trong truyện này sẽ được thay thế bằng tên khác: Mộ Cẩn Hiên, những chuyện của Noãn Noãn và Mộ Cẩn Hiên sẽ không thay đổi, chỉ duy nhất đổi cái tên bị trùng này thôi.
Tác giả xin cáo lỗi, mong mọi người đừng trách và thông cảm nhiều hơn.
-----
Thiên Tình mở tủ treo quần áo ra, ngón tay lướt qua một hàng trên tiểu lễ phục, những y phục kia bình thường cô đều không động vào , bởi vì tính tình hiếu động, không có một khắc nào nhàn rỗi , mặc váy vào vướng chân vướng tay không nói, thanh niên mà thấy cô mặc váy nhất định sẽ chạy mất.
Ngón tay Thiên Tình chợt dừng lại trên một cái váy nhỏ màu đen, vai lệch một bên, làn váy quá ngắn quá bó, bình thường nếu thấy người nào mặc như vậy, Thiên Tình khẳng định mình sẽ trợn mắt lên, xích một tiếng mắng chửi người, mặc chi mà siết chặt như vậy, vậy cái gì cũng khỏi mặc!
Nhưng hôm nay, cô lại nhìn trúng món đồ này.
Chạy thật nhanh vào phòng thay quần áo, thay xong Thiên Tình soi gương, hít sâu, hít sâu. . . . . . Mới kéo khóa kéo một bên eo lên được.
Cô soi gương đi một vòng, gật đầu liên tục, thực là không tồi, eo ra eo, mông ra mông , nhưng còn mái tóc dài. . . . . . Thiên Tình hơi suy nghĩ một chút, giơ cổ tay lên hai ba lần liền cuốn cong mái tóc dài thành một nụ hoa trên đầu, không có tóc che phủ, tấm lưng trắng nuột lộ ra, cô lập tức biến thành một phụ nữ phong tình vạn chủng —— Ặc, phụ nữ lẳng lơ hẳn sẽ không buộc một nụ hoa ở trên đầu.
Thiên Tình thay xong váy, lại đi tới tủ giày tìm giày cao gót, giày của cô không dưới trăm đôi, đáng tiếc cô chưa hề mang qua. Giờ phút này Thiên Tình nhìn một đôi ước chừng cao khoảng mười phân gót giày màu bạc, nhìn đôi giày cao gót trong lòng cô không khỏi bắt đầu ảo tưởng . . . . . .
Nếu như đôi giày này đá vào trên người tên khốn Mộ Cẩn Hiên kia, vẻ mặt anh ta lúc ấy sẽ là cái dạng gì!
Thiên Tình vừa thất thần, trong đầu liền xuất hiện dáng vẻ Mộ Cẩn Hiên cùng cô gái õng ẹo té xuống đất không dậy nổi, cô thật hả hê, không khỏi hắc ha ha cười lạnh ba tiếng.
Thận trọng đỡ cô dưới bậc thang lầu, thím Trần vừa nhìn cô ăn mặc như vậy, mặt liền sụp xuống, kéo tay của cô nói lảm nhảm: "Tiểu thư , cô mặc như vậy đi ra ngoài, sẽ bị mấy người đàn ông bên ngoài kia