Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342699

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2699 lượt.

ài, ngón tay đùa bỡn ly rượu trong lòng bàn tay: "Anh ta đã không đợi tớ, không quan tâm đến tớ, sớm quên mất tớ rồi...tớ còn nhớ đến làm gì?"
"Thật chứ?" Mạt Mạt có chút lo lắng nhìn cô hỏi.
"Nếu không thì sao?" Thiên Tình cười lạnh một phen: "Tớ cũng hiểu rõ, mười lăm năm qua tụi tớ chưa từng gặp lại, bộ dáng của anh ta rất được, gia thế cũng tốt, bên cạnh anh ta chắc cũng không ít oanh oanh yến yến vây quanh, không chừng anh ta cũng ôm ấp cả mười cái tám cô gái rồi, tớ chỉ là một cô gái mới lớn trong sạch, tội gì ngã vào, không đáng giá . . . . . ."
Thiên Tình nói xong liền bưng ly rượu lên hơi ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, lấy mu bàn tay lau miệng nói: "Mạt Mạt, uống..., uống xong chúng ta khiêu vũ đi, đến lúc đó cho cậu học hỏi một chút nhìn dáng vẻ khiêu vũ đẹp mắt của tớ. . . . . ."
"Cậu đừng làm càn, nếu ba mẹ cậu biết còn không tức chết." Mạt Mạt biết ba mẹ Thiên Tình đối với trưởng nữ bảo bối này rất nghiêm khắc, nếu biết cô ấy làm càn như vậy, nói không chừng sẽ đưa cô ra nước ngoài ngày ngày giám sát chặt chẽ.
"Tớ đã hai mươi hai tuổi rồi, ngay cả yêu cũng chưa từng trãi qua, tớ không cùng bạn học nam nắm tay, hay hôn qua miệng , không có tùy tiện đi ra ngoài làm bậy, bây giờ tớ muốn tìm bạn trai cũng không được !"
Thiên Tình trề môi nói khẽ xong, cầm chai rượu rót đầy một ly rượu sau đó dốc ngược ly vào trong bụng, Mạt Mạt nhìn cô chậc chậc lắc đầu: "Đều nói tình yêu làm cho đầu óc người ta choáng váng, nhưng dầu gì chúng ta cũng coi như là thiếu nữ thời đại mới, vì một người đàn ông muốn chết muốn sống, Thân Thiên Tình, đây không phải là cá tính của cậu."
"Tớ cũng không phải là vì anh ta, chỉ cảm giác là mình quá ngu, vì một lời nói chơi khi còn bé, vì một phần tình cảm đơn thuần khi còn bé, tớ vẫn luôn một mình yên lặng chờ đợi , nhưng Mạt Mạt cậu xem, đến cùng tớ đợi là vì cái gì? Cái thế giới này thật làm cho người ta ghê tởm!"
"Có lẽ hắn ta có chuyện gì khó nói nên lời?" Mạt Mạt nhìn cô đau khổ nói, biết cô không bỏ được, không khỏi hỏi lại .
"Nổi niềm khó nói. . . . . . Đừng dùng những lời này nói với tớ, căn bản anh ta không hề nhớ đến tớ như tớ nhớ đến anh ta vậy. Tốt lắm Mạt Mạt, chúng ta không nói đến anh ta nữa, mau ra khiêu vũ thôi. . . . . ." Thiên Tình bốp một tiếng để ly rượu xuống quầy, kéo Mạt Mạt đứng lên, hai người chạy vào trong sàn nhảy, Thiên Tình thuần túy bởi vì quá mức tức giận, lại uống một chút rượu, tiếng nhạc vừa vang lên mạnh mẽ , cô liền bắt đầu dốc sức uốn éo thân hình, dưới ánh đèn tấm lưng trần xinh đẹp trông chói mắt cực kỳ, một đôi chân thon dài càng thêm câu hồn đoạt phách, hai cánh tay mảnh khảnh giơ thật cao qua đỉnh đầu, thân thể mềm mại giống như rắn nước. . . . . .
Dần dần đám đông tản ra, chừa một khoảng trống dành cho Thiên Tình và Mạt Mạt. Mạt Mạt là một người có tính cách, giờ phút này vừa thấy mọi người chung quanh vỗ tay ồn ào, đầu óc không khỏi nóng lên liền cao hứng, tiện tay cô kéo ra chiếc áo T- shirt rộng thùng thình, bên trong là một cái áo bó màu đen hai dây, thân hình xinh đẹp lập tức lộ ra ngoài, cô lại cảm thấy vẫn chưa thỏa mãn, dứt khoát bước hai bước đi qua cái cột bằng thép kế bên, đưa tay tháo cái kẹp tóc trên đầu ra, mái tóc dài buông xõa đột nhiên từ không trung lướt qua một đường vòng cung, một chân dài vòng trên ống thép, thoáng chốc chung quanh tiếng kêu hô ầm ĩ vang lên.






Vốn là ngồi ở trong góc đang thoải mái uống rượu, thỉnh thoảng nói chuyện phiếm với mấy người bạn, lúc này ánh mắt cũng bị hấp dẫn. Ngồi ở chính giữa người nọ, ngón tay đang kẹp điếu thuốc, chỉ nhướng mắt liếc nhìn, sau đó lại cúi đầu vuốt vuốt ly rượu trong tay, chốc lát sau mới nói với mấy người: "Đi thôi, ngồi đã lâu rồi cần phải trở về."
"Cẩn Hiên, là anh sợ chị dâu kiểm tra thôi." Người thanh niên trẻ tuổi ngồi đối diện hắn, lười biếng nửa tựa vào trên ghế sa lon liếc mắt nhìn Mộ Cẩn Hiên, cười trêu ghẹo nói.
Mộ Cẩn Hiên ngẩng đầu lên, đôi mắt như muốn nói không đụng ta thì không biết hàng, vẻ mặt thản nhiên, hắn nhìn người mới vừa lên tiếng nhàn nhạt nói: "Đoan Hòa, sáng mai tôi gặp Huyên Huyên có cần nói một tiếng với cô ấy gần đây anh cùng một người tên là Na Na qua lại rất gần?"
Đoan Hòa vọt ngồi thẳng lên, tự mình ân cần cầm cái bật lửa đầu sư tử khảm kim cương đưa tới, bật lửa lên: "Cẩn Hiên, tới đây tôi bật lửa mồi thuốc cho anh."
Mộ Cẩn Hiên lập tức cười lên, "Anh nằm mơ đi, khỏi phải làm bộ làm tịch với tôi, không có nghiêm chỉnh, đi thôi."
"Thiên Tình! Làm sao vậy?" Nhảy thật thỏa thích Mạt Mạt mới vừa dừng lại, nhìn thấy một màn bên này, không khỏi kinh hãi thét lên, bước mấy bước tới bên nắm cánh tay Thiên Tình nhìn người đàn ông trước mặt cô: "Hắn muốn chiếm tiện nghi của cậu?"
Gương mặt Mạt Mạt tức giận: "Đánh chết tên bỉ ổi này!"
"Thôi, cũng không có chuyện gì." Thiên Tình nhảy hồi lâu, mồ hôi trên người chảy ra hơi khó chịu, cô kéo tay Mạt Mạt nói: "Chúng ta nghỉ một lát, uống ly nước giải khát rồi đi về."
"Thiên T


Ring ring