Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em
Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342768
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2768 lượt.
, Lâm Thiến mặc váy ngủ tay cầm chậu nước đứng trước mặt anh.
“Anh, sao anh lại tới đây? Hạo…Trời ạ, anh tìm em sao? Em chưa trang điểm gì cả, anh chờ chút nhé, nhanh lắm ba phút thôi…”
Lâm Thiến khẩn trương, xúc động nhìn anh, lời nói bắt đầu không lưu loát như mọi ngày, cô vứt cái chậu, che khuôn mặt trắng bệch vì không trang điểm, lắp bắp nói…”Em từ từ trang điểm, tôi không gấp đâu.” Thân Tống Hạo nhíu mày, trong mắt thoáng nét bởn cợt.
“Hạo, anh thật quan tâm em.” Lâm Thiến che mặt, ngọt ngào nói…”Không phải vậy, tôi tới tìm Hứa Hoan Nhan.” Anh ngắt lời, cười nhạt nhìn lại cô: “Tiểu thư Lâm, có thể chỉ cho tôi Hứa Hoan Nhan ở phòng nào không?”
“Anh….Anh tới tìm Hứa Hoan Nhan sao?” Lâm Thiến giật mình, há to mồm, hừm, Hứa Hoan Nhan dâm phụ này, chẳng lẽ bắt đầu từ buổi tối đó, đã quyến rũ Thân Tống Hạo rồi?
“Hạo, anh đang nói đùa, phải không?” Lâm Thiến ôm hy vọng cuối cùng nhìn người đàn ông trước mặt, đêm đó cô xui xẻo, không câu dẩn anh được, không nghĩ đến lại bị Hứa Hoan Nhan can thiệp! Hôm nay, Thân Tống Hạo đến đây tìm Hứa Hoan Nhan, cục tức này cô nuốt sao trôi.
Thân Tống Hạo lắc đầu, trên mặt vẫn là nụ cười mê hồn: “ Tiểu thư Lâm, xin nói cho tôi biết Hứa Hoan Nhan ở phòng nào?”
Lâm Thiến nhất thời bực mình vô cùng, nhưng vẫn cố giữ phong độ trước mặt Thân Tống Hạo, “306.”
Cô nhặt chậu lên, đi vào phòng tắm, nhìn Thân Tống Hạo không chút do dự đi tới cửa phòng 306.
“Hứa Hoan Nhan, anh biết em ở đây, có thể mở cửa cho anh vô được không?” Anh gõ nhẹ cửa, âm thanh hết sức dịu dàng.
Lâm Thiến cắn chặt răng,tràn ngập ghen tức nguýt nhìn người đàn ông đứng ngoài cửa phòng.
Trong phòng im ắng như tờ, không có ai trả lời.
Thân Tống Hạo không nản chí, cũng không tức giận, nhẹ nhàng nói tiếp: Hứa Hoan Nhan, đừng giận anh mà, mở cửa ra được không em?”
Hứa Hoan cuộn người trong chăn giống như tổ kén, trong lòng đầy phiền muộn.
“Nếu em không mở cửa, anh sẽ đứng mãi ở đây.” Giọng nói không to không nhỏ vang lên, dần dần phòng trọ chung quanh, bắt đầu có vài nữ sinh nhìn dáo dác ra phía ngoài, ánh mắt tràn đầy hâm mộ, nếu người đàn ông này tìm chính là các cô, tuyệt đối không được một giây, các cô sẽ mở rộng cửa….
Dịu Dàng Chính Là Xúc Phạm Tàn Nhẫn
“Đứng mãi ở đấy?” Hứa Hoan Nhan cảm thấy mặt đỏ ửng, nóng bừng lên, thanh danh của cô vốn xấu rồi, cũng không muốn thêm xì căng đan nào nữa, chẳng qua cô không muốn mở cửa, không muốn có liên quan gì đến anh ta.
Bàn tay giơ lên che lại hai lổ tai, Hứa Hoan Nhan cúi đầu chạm đầu gối, nhưng giọng nói của anh vẫn xuyên qua cánh cửa gỗ cũ kỹ, nhỏ nhẹ nhu hòa, từng tiếng từng tiếng rót vào tai cô.
“Hứa Hoan Nhan em đừng giận anh nữa, được không?”Anh kiên nhẫn nói, khóe môi câu lên, nụ cười tràn ngập dịu dàng, các nữ sinh chung quanh không nén nổi bàn tán xôn xao, có cô dạn dĩ đi lại sau lưng anh, anh vẫn chăm chú nhìn cánh cửa đóng chặt, không kiêu ngạo cũng không nóng nảy.
Hứa Hoan Nhan bịt chặt hai lổ tai, cô trước giờ tánh hay mềm lòng, không chịu nổi người khác trước mặt mình ăn nói khép nép, mặc dù tánh tình thanh cao cố chấp, giờ phút này dù chưa nói tiếng nào, nhưng trong lòng bắt đầu dao động.
Hứa Hoan Nhan chống tay vào ngực anh nhìn, không quen khi thấy anh dịu dàng như vậy.
“Phân liệt? Ý gì đây? Anh nhíu mày, khí thế áp bức nổi lên không ai dám coi nhẹ
“Nhân cách phân liệt.” Hứa Hoan Nhan cũng không khách khí, cô dù không thù dai nhưng cũng không mau quên đến vậy.
Anh im lặng chân mày càng nhíu chặt hơn, hồi lâu ôm chặt cô vào trong ngực, cằm gối trên đầu cô vấn vương
vài sợi tóc, thấp giọng nỉ non: “ Em phải biết rằng, không phải ai cũng chấp nhận khi người phụ nữ của mình lại đi nhớ thương người khác, tỷ như…..Tống Gia Minh là mối tình đầu của em.”
Hứa Hoan Nhan chợt thấy nghẹn họng, cô không phải thánh nhân, làm ra vẻ như không có việc gì khi bị người tổn thương, mỗi lần nhớ tới trong lòng vẫn đau đớn vô cùng.
“Anh ta….việc này không có quan trọng như anh nghĩ, em đã không còn nhớ nữa.” Cô thấp giọng nói, ngón tay không tự chủ xoắn vào nhau.
“Tốt lắm, không cần mang theo nhiều đồ, dọn dẹp mang theo một ít đi với anh.” Anh buông cô ra, để cô đứng xuống đất.
“Em, em không muốn dọn đi.” Hứa Hoan Nhan cúi đầu, tóc mềm mại hai bên má cô nhẹ rơi về trước.
‘Hả?” Anh không hiểu ngẩng đầu nhìn cô.
Vốn danh tiếng của tôi ở trường không được tốt lắm, nếu như dọn đi người ta lại nghĩ …. được anh bao nuôi.
Cô thấp giọng trả lời, lời nói ra vẻ như chuyện không có gì, ngừng một giây, cô laị giương môi lên: “Mặc dù sự thật như thế, nhưng xin anh hãy hiểu cho, tôi không muốn bị người ta bàn tán nhiều nữa.”
“Anh bao nuôi em mất mặt lắm sao?” Anh đứng lên thân hình cao lớn, cảm giác bị áp bức mười phần: “Không chừng các nữ sinh trong trường học em cũng sẽ phấn đấu hết mình để được như vậy nha!”
Hứa Hoan Nhan thở một hơi, vô lực xoay người ngồi xuống, đôi mắt trong suốt, ngó thẳng ra ngoài cửa sổ: “Tóm lạ