Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342797
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2797 lượt.
, thật là không biết thẹn gì cả!”
Văn Tĩnh cũng cười theo, kế tiếp nghiêm chỉnh hỏi : “Nhan nhi, mới vừa rồi cậu ói gay gắt vậy, thật không có chuyện gì sao?”
“Không có việc gì đâu, tớ đã thử giấy kiểm tra rồi, chỉ có một vạch,” Hứa Hoan Nhan cười, vổ vai an ủi cô.
“Cậu mua giấy thử bao nhiêu tiền?” Văn Tĩnh đứng yên nghiêm khắc nhìn cô, trên mặt thoáng nét tức giận.
“Một khối tiền một bọc, bên trong lại có hai cái.” Hứa Hoan Nhan ngẩng đầu nhìn lại cô, không hiểu tại sao cô lại hỏi kỳ quái như vậy.
“Cậu thật ngốc mà!” Mới khi nãy còn dịu dàng, yếu ớt khóc lóc, người nào đó bây giờ đã nhảy dựng lên, gõ lên đầu Hứa Hoan Nhan: “Một giấy thử có hai cái, cậu mà thử ra được mới là lạ nha.”
Văn Tĩnh tức giận cầm túi đứng dậy, hung hăng trừng mắt Hứa Hoan Nhan đang ngây thơ nhìn cô: “Cậu ngồi đó chờ, bây giờ tớ đi mua cái khác!”
“Không có chuyện gì đâu Văn Tĩnh, Văn Tĩnh…”Cô hấp tấp đi ra cửa, Hứa Hoan Nhan bất đắc dĩ thở dài, cái đó nhỏ như vậy bán một khối tiền, cô còn chê đắt đây.
Lơ đãng nhìn sách học, góp nhặt một chút để làm luận văn lại muốn dùng tư liệu thực tế, chưa tới hai tuần nữa cô có thể đem luận văn đi nộp, kế tiếp chụp hình tốt nghiệp, cầm bằng tốt nghiệp, sau đó nữa có thể tìm một công việc phù hợp, mở đầu cuộc sống hạnh phúc mới, tìm một người đàn ông hiền lành cần cù chịu khó, cùng nhau phấn đấu mua nhà cửa, sau đó sinh một baby dễ thương, dù nghèo khó hay có nhiều tiền cũng không ly hôn, ba người một nhà vĩnh viễn sống chung nhau, tạo dựng hạnh phúc gia đình…. “Cậu nhanh kiểm tra lại đi!” Văn Tĩnh thở hỗn hển chạy vào, tay lẹ làng xé cái bao đưa cho Hứa Hoan Nhan, đẩy mạnh cô vào phòng vệ sinh… “Không nghĩ cậu lại lo như vậy, tớ làm sao có thai được? Kinh nguyệt tớ không đều, người không dễ gì mang thai cậu không phải không biết?”
Dò Xét Vô Dụng
“Không nghĩ cậu lại lo như vậy, tớ làm sao có thai được? Kinh nguyệt tớ không đều, người không dễ gì mang thai cậu không phải không biết?”
Hứa Hoan Nhan dong dong dài dài không muốn đi, thấy cái bao đã bị xé ra, bất đắc dĩ thở dài, không muốn lãng phí đành đi vào kiểm tra.
“Kiểm tra nhanh một chút, cậu còn nói dài dòng nữa mình sẽ vào giúp một tay đấy!” Văn Tĩnh giương nanh múa vuốt, cô gái ngốc nghếch này căn bản không lo lắng mà, bây giờ mà cô mang thai thì sao? Thân Tống Hạo con nhà giàu, nếu anh ta không nhận thì Hoan Nhan tính sao đây?
Cô thật nhức đầu, cửa phòng vệ sinh mở ra không tiếng động, Hứa Hoan Nhan sắc mặt trắng bệch, tay giơ giấy thử, phía trên hiện ra rõ ràng hai cái gạch hồng, cô mang thai.
Cô ngay cả tự nuôi bản thân còn lo không xong, đứa bé theo cô phải chịu khổ chịu tội sao?
“Nghe mình nói, Nhan nhi, cậu bây giờ đầu óc đang rối, cho nên để tớ sắp xếp cho cậu, sáng sớm mai trước tiên kiểm tra lại một lần, nếu vẫn như vậy thì gọi điện thoại cho tớ, tớ sẽ cùng cậu tìm Thân Tống Hạo, chuyện này anh ta nhất định phải chịu trách nhiệm, tại sao anh ta không dùng biện pháp an toàn? Nếu không có ý định lâu dài với cậu tại sao không sử dụng biện pháp an toàn? Tóm lại, tớ quyết định rồi, Hoan Nhan, tớ sẽ không để cậu thua thiệt, mà tớ cũng không trơ mắt nhìn cậu thua thiệt.”
“Rốt cuộc không thể giữ đứa bé này phải không?” Hứa Hoan Nhan khóc toàn thân vô lực, cô lần đầu tiên phải đối mặt chuyện như vậy, căn bản cũng không nghĩ ra được cách nào hay hơn.
“Chính là không thể giữ đứa bé, nhưng cũng muốn Thân Tống Hạo phải có trách nhiệm với chuyện này, cậu chịu nhiều thiệt thòi như vậy, chẳng lẽ để anh ta ung dung vậy sao?”
Văn Tĩnh vừa tức vừa thương tâm, rồi lại đau lòng thay cho Hứa Hoan Nhan: “Cái tên đàn ông đáng chết này!”
“Nhan nhi, buổi tối cậu trở về ký túc xá hay về nhà anh ta?”
“Có thể một lát nữa anh ấy tới đón mình.” Hứa HNếu không nói ra, cô có chút không cam tâm, cô muốn biết, hắn xem coi cô giống như những người phụ nữ kia không, nếu nói ra anh ta có để ý hay không.
“Tốt lắm, chờ ngày mai sau khi xác định chính xác rồi, chúng ta sẽ nói cho anh ta biết, bây giờ đi rửa mặt sạch sẽ,. đừng khóc,có tớ ở đây không cần phải sợ, Nhan nhi.”
Văn Tĩnh yêu thương sờ sờ mặt cô, quyết định tạm thời không cho Kỳ Chấn biết, quan hệ mấy người đó khá tốt, nếu biết liền sẽ nói cho Thân Tống Hạo, còn nữa nếu thông qua người khác nói cho Thân Tống Hạo biết Hứa Hoan Nhan mang thai, e rằng anh ta không vừa lòng cho là Hứa Hoan Nhan cố ý tung tin mình có thai ra ngoài để bức hôn anh ta…Cô không thể nói ra, Hoan Nhan còn chưa tốt nghiệp, vạn nhất phát sinh ra chuyện gì, đối với Hoan Nhan ảnh hưởng danh tiếng thật là xấu.
Nhìn cô lên xe Thân Tống Hạo, Văn Tĩnh ôm một bụng tâm sự lái xe trở về.
“Mắt em sao lại hồng vậy?” Anh vừa lái xe, vừa nghiêng đầu sang hỏi thăm.
“ Hả? Có sao?” Hứa Hoan Nhan làm ra vẻ nhẹ nhỏm mang chút ý cười “Có lẻ vừa rồi mỏi mắt, lấy tay xoa nhẹ.”
“Đừng có lấy tay dụi mắt, sẽ bị lây nhiễm.” Giọng nói của anh dịu dàng, chỉ là vẻ mặt vẫn mang nét cợt nhã không kiềm chế được.
Yên lặn