Tất Cả Mọi Người Đều Yêu Tổng Giám Đốc
Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342805
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2805 lượt.
g gật đầu, Hứa Hoan Nhan lặng lẽ quan sát ánh mắt anh, tựa như khoảng thời gian này sống chung rất tốt, cô dần dần cũng không bài xích, ngoại trừ anh đào hoa, bá đạo, thỉnh thoảng không biết xấu hổ, cũng đi lang chạ ở ngoài, thì có thể coi anh như là một người đàn ông tốt.
“Đang nhìn cái gì?” Giọng nói anh từ tốn lại dễ nghe, Hứa Hoan Nhan mặt hơi hồng lên, quay đi thấp giọng nỉ non: “Không có gì.”
“Hình như em có tâm sự?Anh nhạy cảm nhận thấy cô có chút khác thường so với lúc chia tay buổi sáng.
“Không có, không có…”
Cô cuống quýt lắc đầu, rồi không nhịn được bật thốt lên: “Em, em muốn hỏi anh một chuyện.”
Đèn đỏ, xe chậm rãi dừng lại, Thân Tống Hạo liếc mắt nhìn màn ảnh nhảy lên một con số, đốt một điếu thuốc: “Em nói đi.”
Hứa Hoan Nhan khẩn trương nuốt nước bọt một cái, lòng bàn tay ướt đẫm, nắm chặt phía dưới chổ ngồi, cô lấy hết dũng khí, quay sang nhìn khuôn mặt tuấn mỹ trong khói thuốc mờ ảo kia: “Nếu trong đám người phụ nữ bên cạnh anh, có người mang thai vậy thì anh sẽ tính sao?”
Anh lập tức quay mặt sang, như có điều suy nghĩ nhìn lại cô, đáy mắt dần dần xa rời: “ Dĩ nhiên là không muốn.”
Ngực Hứa Hoan Nhan căng thẳng, tim như bị giội một bát nước lạnh, quay đầu lại trên mặt vẫn mang nét cười: “Không có trường hợp ngoại lệ sao?”
“Em mang thai?” Anh lạnh lùng mở miệng, tiếp theo lắc đầu một cái như trả lời câu cô vừa hỏi.
Đêm Trước Khi Anh Đi
"Cô mang thai?" Anh lạnh lùng mở miệng, sau đó lại lắc đầu một cái, trả lời vấn đề của cô, Hoan Nhan lập tức tỉnh táo, đôi mắt đen nhánh bình tĩnh nhìn anh, mỉm cười: "Anh nói đùa gì thế? Tôi và anh sắp đến hỳ hạn kết thúc giao dịch, tôi làm sao lại để mình mang thai?"
"Nhưng có mấy lần chúng ta không dùng biện pháp an toàn." Đèn tín hiệu giao thông vừa chuyển. Anh dập tắt điếu thuốc, khởi động xe, nhìn con đường phía trước, lạnh lùng mở miệng.
"Anh cũng biết trên thế giới này còn có loại thuốc gọi là thuốc tránh thai sao?" Hoan Nhan giọng điệu nhẹ nhàng, trong lòng cũng không thoải mái, không có ngoại lệ, không có ngoại lệ, như vậy, cô, Hứa Hoan Nhan, cũng chỉ là một trong vô số tình nhân của anh ta.
Coi như là có thể cùng anh ta sinh hoạt, cùng chung gối, có thể ở trong lòng anh tỉnh dậy, thì thế nào?
Cô nghĩ mình quá quan trọng, kết quả thu lại được một nỗi sỉ nhục lớn.
Anh không nói, nhưng lông mày nhăn lại thành hình chữ xuyên, cô nói cô uống thuốc tránh thai, thì ra cô thật sự chỉ muốn cùng anh có quan hệ giao dịch, không hề có một chút xíu dự định cùng anh kết giao.
"Tôi ngày mai sẽ bay tới Califfornia, một mình cô ở đây chú ý an toàn, tôi sẽ chuẩn bị tiền sinh hoạt cho cô, đồ trong phòng cô biết cái gì không thể động, những thứ khác tùy tiện dùng, một tuần sau tôi sẽ trở lại, mặc dù xảy ra chuyện gì, cũng phải chờ tôi trở lại, số điện thoại của tôi không thay đổi, có chuyện gì trực tiếp gọi cho tôi."
Yên lặng một lúc lâu, anh không giải thích ném ra một đống lời nói, Hoan Nhan chỉ là chết lặng gật đầu, không hề đem lời nói của anh để trong lòng, cô đăm chiêu suy nghĩ, cô mang thai, đứa bé này là của cô, toàn bộ, tất cả, là con của cô.
"Cô có nghe thấy không?" Không thấy cô trả lời, anh có chút bực bội cất giọng chất vấn.
"Hả? ừm... Tôi biết rồi, có chuyện sẽ gọi điện cho anh."
Hoan Nhan phản ứng kịp, cuống quít đồng ý.
"Cô dường như đối với việc tôi rời đi không có phản ứng?" Anh mày càng nhíu chặt, nhưng không giảm bớt được vẻ anh tuấn, đường cong gò má cực kỳ lưu loát, làm cho người ta nhìn thấy không nhịn được mặt đỏ, tim đập.
"Hả? Vậy phải có phản ứng gì?" Cô tâm tư rối loạn, suy nghĩ không theo kịp.
"Cái gì gọi là phải có phản ứng?" Anh hai lông mày gần như dính sát vào nhau, có chút tức giận.
"Anh đi có việc gì?" Cô hít sâu một hơi, ổn định lại tâm trạng, sau đó nói sang chuyện khác.
Anh làm như chẳng có chút hào hứng, nghiêng mặt nhìn phía trước chuyên chú lái xe, không hề nói nửa lời.
Hoan Nhan cũng im lặng trầm mặc, trong xe không khí nặng nề làm người ta hít thở không thông.
"Có đói không?" Anh đi hướng khác, không phải là đường trở về nhà, Hoan Nhan không đói, liền mở miệng: "Không đói bụng, nếu anh đói thì cứ đi ăn chút gì đó, không cần để ý đén tôi."
"Cùng nhau." Anh bá đạo mở miệng, tay lái vừa chuyển, xe rẽ sang con đường khác, đèn đường từng cái từng cái thắp sáng lên, giống như có người cầm lửa từng chút một thắp sáng thành phố.
Hoan Nhan chỉ cảm thấy hốc mắt chua xót, không muốn ở bên cạnh người đàn ông này dù chỉ một phút. Anh tuyệt tình, lạnh lùng như băng.
Tới một nhà hàng Tây yên tĩnh, anh dẵn cô vào, cũng vẫn bộ dáng như vô cùng quen thuộc đi vào một căn phòng.
Âm nhạc nhẹ nhàng, khiến tâm trạng Hoan Nhan cũng ổn định, dần dần bình tĩnh lại, sống hai mươi hai năm nhưng cô lần đầu tiên bước vào chỗ này, cô luôn cảm giác e ngại lo lắng.
"Hai phần bò bít tết tiêu đen, bảy phần chín." anh không nhìn thực đơn, chỉ tùy ý chọn món ăn: "Một phần salad thập cẩm, một phần salad trái cây sữa chua, một phần canh, phô mai cua, tạm tời mấy