Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342849
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2849 lượt.
ông đi tìm nhà các ngươi tính sổ..."
Văn Tĩnh vẫn còn dong dài trách mắng Hoan Nhan, Thân Tống Hạo lập tức xoay người đi ra ngoài, cho đến khi tới cửa, anh lại quay ngược lại chỗ Kì Chấn ra lệnh: "Kì Chấn, cậu lập tức gọi điện cho bọn họ tối nay thay đổi khóa nhà trọ Hứa Hoan Nhan, mình bây giờ sẽ qua luôn."
"Này này, anh có thể trực tiếp tới phòng trọ tìm cô ấy mà? Tội gì phải phiền toái như vậy?"
Thân Tống Hạo xoay người vừa đi vừa nói: "Cậu cho rằng với cái tính tình bướng bỉnh của cô ấy sẽ mở cửa cho mình sao?"
Hoan Nhan xuống xe, chậm rãi đi về phía phòng trọ, suy nghĩ trong đầu lộn xộn, khiến cho cô đau đầu, anh ta không nương tay chút nào đuổi cô xuống dưới đường, bây giờ lại chạy tới nói những lời cổ quái với cô.
Anh ta đúng là không khiến cô tức chết thì không bỏ qua mà.
Lên tầng hai cầm chìa khóa chuẩn bị mở cửa..... Kì quái? Hoan Nhan cúi đầu, dưới ánh đèn cẩn thận đưa chìa khóa cắm vào ổ, chuyện gì đây? Sao lại không mở được cửa của chính nhà mình? Cô lùi về sau mấy bước, nhìn kĩ, đây đúng là tầng hai. Thật là kì quái!
Thử lại mấy lần, Hoan Nhan mới dừng lại, trừng mắt nhìn cánh cửa phòng, cái chuyện kì quái gì đây? Buổi sáng lúc đi làm vẫn hoàn toàn bình thường, sao buổi tối trở lại thì không phải là nhà mình?
Hoan Nhan luống cuống quay người, lúc xuống tầng lại bất chợt hăng hái, tay cầm giầy cao gót, giống như lúc bé nhảy bậc thang, ánh trăng bên ngoài sáng tỏ.... Trời đất bao la, thế giới rộng lớn, nhưng lại không có một ngôi nhà hoàn chỉnh thuộc về cô.
Thân Tống Hạo ở trong xe, chiếc xe màu đen đỗ lại ở chỗ khuất cho nên ánh trăng không chiếu tới, anh khẽ mở cửa sổ xe, lặng lẽ quan sát cô từ xa, lúc đầu chỉ là bóng dáng nho nhỏ sau đó lại biến thành một cô gái chân thật, mảnh khảnh.
Anh chưa từng chú ý tới suy nghĩ của cô, từ nhỏ đến lớn, vây quanh anh đều là lời ngon tiếng ngọt, đêu là những lời nịnh nọt giả dối, còn có vô số phụ nữ tự nguyện yêu thương, anh thật sự không biết, trên đời này, còn có người phụ nữ không yêu mình.
Kể cả thanh cao giống như Tô Lai, nhưng mà cũng chỉ bị anh dùng một đại nhạc hội, một buổi diễn đã có được, bây giờ nghĩ lại, tâm ý bỏ ra cho Hứa Hoan Nhan còn nhiều hơn so với Tô Lai, nhưng người phụ nữ kia, cô có vẻ không thích anh, chứ đừng nói là thương anh.
Cô lạnh nhạt, cô trốn tránh, cô bình tĩnh, cô nhẫn nhịn, cô quật cường, khiến anh hiểu rõ, anh cũng không nhận thua, anh muốn nhìn cô gái ba đầu sáu tay này còn làm ra được cái gì, cô thế mà lại thấy anh chướng mắt?
Khi Hoan Nhan vừa đi qua xe, thì cửa sau xe chợt mở ra, một cánh tay đưa ra kéo cánh tay cô lên xe.
"A....Cứu mạng...." Hoan Nhan bị dọa ngây người, đến khi hoàn hồn lại thì cửa xe cũng bị đóng lại, mà cô dưới ánh đèn xe, dần dần thấy rõ gương mặt....Tiếng kêu cứu của Hoan Nhan dần dần thấp xuống, cuối cùng không tiếng động, trong xe yên một khoảng yên tĩnh.
Anh mặc áo sơ mi màu trắng cổ áo khẽ mở, lộ ra da thịt rắn chắc, mùi thuốc lá trên người vẫn chưa bay đi, ngồi trên ghế salon to lớn, khoảng cách hai người khá xa, Hoan Nhan không nói, cúi đầu không thèm nhìn anh một cái.
"Còn một ngày, là tới hôn lễ, tất nhiên, tôi sẽ không ép cô, bắt đầu từ bây giờ tôi cho cô 2 phút, cô suy nghĩ cho kĩ, cho tôi câu trả lời chắc chắn."
Anh mở miệng, giọng nói nghiêm túc, không có nhạo báng, cũng không phải không đứng đắn, cũng không dịu dàng, cũng không lạnh như băng.
Hoan Nhan ngẩng đầu, dưới ánh đèn xe ấm áp hai tròng mắt đen nhánh gợn sóng, chăm chú nhìn thẳng vào anh, nưng anh lại quay mặt đi, lười biếng tựa vào ghế salon, không nói nửa lời.
"Tại sao? Anh có thể không nghe lời gia gia anh." Cô mở miệng, cảm thấy cổ họng như bị nhét cục bông, khàn khàn khó chịu.
Anh cười nhàn nhạt, "Tôi nghe lời ông, ông sẽ rất vui vẻ, sẽ sống lâu hơn một chút."
Hoan Nhan trong lòng rung động, lúc này thấy đôi mắt của anh có chút dịu dàng, cô cắn môi dưới, lông mi rủ xuống, chợt nảy ra một ý niệm: "Tôi có thể đồng ý với anh, chúng ta sẽ kết hôn, sau đó anh có thể cùng tôi li hôn, muốn làm gì cũng được."
Anh bỗng quay đầu, hai mắt nheo lại, con ngươi bỗng lóe ra sắc bén: "Tôi không cần cô không cam tâm tình nguyện bố thí kết hôn với tôi!"
Cô ngơ ngẩn, vẫn luôn là anh bố thí cô, rất ít dịu dàng, rất ít quan tâm, ấm áp, cô có khả năng bố thí cho anh sao?
"Anh rốt cuộc là muốn như thế nào?" Cô cảm thấy mệt muốn chết, cùng người đàn ông thế này ở chung một chỗ, cô sẽ tổn thọ hai mươi năm.
"Tôi muốn cô, cô yêu tôi." Anh cúi người, từ trên cao nhìn cô, tròng mắt sắc bén bá đạo, bức ép cô, không cho trốn.
"Không." Cô lập tức cự tuyệt, không động lòng, không để cho tâm thoát khỏi khống chế, gần như là cô ở trước mặt anh chỉ còn tôn nghiêm và sự kiêu ngạo sau cùng, một khi cô yêu anh, hoặc thừa nhận cô đã từng ảo tưởng, cô nhất định sẽ thất bại thảm hại.
"Vậy sao?" Anh cười nhẹ, tiến gần hơn một chút, mùi trên cơ thể anh vây chặt lấy cô, cô khẽ run run, người ngả về phía sau, kéo dài khoảng cách với an, nhưng anh lại không buông tha, một lần nữa tiến sá