Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342895

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2895 lượt.

gái mình bảo vệ vô cùng tốt, v chưa từng tiếp xúc với thế giới tàn khốc bên ngoài, đây là lần đầu tiên trong 16 năm trời cô gặp phải một sự thật kinh khủng, tàn nhẫn như thế, lại chính là vì chị gái chết trước mặt mình.
Cô buông tấm hình trong tay ra, ôm chị gái vào trong ngực, rút giấy từ trong hộp ra, chậm rãi lau từng vệt máu trên mặt chị, lau cho đến khi sạch sẽ, An Nhiễm đứng lên, nâng thân hình gầy gò của chị đặt lên giường, xong xuôi cô bình tĩnh nhìn lại mặt chị gái thêm một lần nữa, cuối cùng vẫn cắn chặt răng, lấy tấm chăn màu trắng kéo qua trùm lên, . . .Lúc xoay người lại, trong nháy mắt, cô đột nhiên phát hiện trên bức hình để rơi trên sàn nhà có một ít chữ đã bị nhoè, cô ngồi xổm xuống, đem hình nhặt lên, cẩn thận đọc dòng chữ: em thực hâm một người phụ nữ sắp gả cho anh, em hi vọng người đó là em, nhưng là em của tuổi 17, đây là lần đầu tiên em cảm thấy ghen tị, và cũng là lần cuối cùng. . Lồng ngực An Nhiễm giống như bị siết chặt lại cơ hồ không cách nào hô hấp, trên khuôn mặt non nớt xuất hiện thêm một sự âm trầm không phù hợp với số tuổi: "Chị, chị hãy chờ xem đi, ai cũng đừng nghĩ cướp đi thứ mà chị muốn, ai cũng đừng nghĩ cướp đi hạnh phúc của chị, em sẽ làm cho cái người dám cướp đi hạnh phúc của chị phải trả giá gấp nghìn lần, vạn lần!"
Cô khàn khàn gầm nhẹ, chợt giống như bị điên nắm lấy những tờ báo toán loạn trên sàn nhà cùng bức hình của Thân Tống Hạo cắt từ báo ra, hung hăng lật đi lật lại lại, không hết hận còn ném cả ra ngoài, tờ báo ném đến trên tường, chỉ phát ra thanh âm rất nhỏ, trong căn hộ an tĩnh cực kỳ, trên ban công vốn dĩ có mấy bồn lô hội xanh mướt cũng khô héo mà chết, chủ nhân không có ở đây, ngay cả hoa cỏ cũng mất đi sinh mạng sao?
“Tôi không biết, khi xem hình của bà nội, tôi cũng không thấy giống, có lẽ là ông nội ngày đó nhìn bộ dáng hốt hoảng của tôi giống bà nội lúc còn trẻ.”
“Chỉ vậy thôi sao?” Thân Tống Hạo cắt lời cô, vẫn cảm thấy ông nội nói với cô chuyện gì đó.
“Chứ anh muốn gì nữa?” Hứa Hoan Nhan mở miệng, đem những lời ông nội nói với cô giấu sâu tận đáy lòng.
Thái độ anh khẽ thay đổi một chút, im lặng lái xe, hướng về tiệm áo cưới cũng là sản nghiệp của Thân gia tới, bộ váy cưới diễm lệ bà nội mặc năm đó, giờ vẫn còn lưu giữ trong tủ kính, nếu ông nội coi cô như bảo bối muốn cô mặc bộ váy cưới có giá trị liên thành đó, anh tự nhiên sẽ không có ý kiến gì.
Đã từng thiết kế nhiều bộ lễ phục xinh đẹp cho Audrey Hepburn, nhà thiết kế vĩ đại Kỳ Phạm Hi đã trở thành người thiên cổ, thế nhưng ông vẫn lưu lại cho gia tộc Thân thị một bộ lễ phục xinh đẹp làm đồ gia bảo truyền đời, tuy bộ váy cưới hoa lệ này đã lâu rồi, nhưng khi nhìn vào vẫn làm rung động lòng người.
Trước ngực áo kiểu dáng thiết kế đơn giản, hở lưng, phần eo thắt lại, làn váy xõa tung thật dài, tuy kiểu dáng không mới nhưng vẫn tràn đầy ý vị, đã có sẳn thợ may cao cấp chờ một bên, nếu mặc vào chổ nào không vừa ý, suốt đêm sẽ có người sữa lại cho kịp thời gian.
Chẳng qua là giống như sắp đặt sẵn, bộ váy cưới kia giống như là may theo vóc người của Hứa Hoan Nhan, ngay cả Thân Tống Hạo cũng sững sờ, đối với hai người phụ nữ không có chút liên quan gì nhau, thế mà lại cùng chung một bộ váy cưới xinh đẹp độc nhất vô nhị!
Anh đầu tiên là kinh ngạc,kinh ngạc này là thấy sao mà trùng hợp thế, váy cưới làm cho bà nội mà không ngờ cô mặc lại vừa vặn giống như là đặc biệt làm riêng cho cô, khi cô mặc nhìn thật ý vị, nhưng dần dần, đáy lòng dâng lên nỗi bực mình, tâm tình phiền não, tất cả những thứ này anh đều chuẩn bị dành cho Tô Lai, muốn cô ấy được sung sướng vui vẻ, anh chưa bao giờ nghĩ tới tất cả lại là dành cho một phụ nữ khác….”Nếu vừa vặn, vậy chúng ta trở về.” Anh giọng nói trầm thấp, bình tỉnh mở miệng. Hứa Hoan Nhan kinh ngạc nhìn anh, sau đó quay đi thay ra bộ váy cưới, cùng anh đi ra ngoài.
Đưa cô đến khu chung cư, anh không xuống xe, cũng không quay đầu lại: “Tối nay là đêm độc thân cuối cùng, bọn Trần Nhị, A Dương hẹn tôi đi uống rượu, cô vào nhà trước, không cần chờ tôi.”
Không đợi cô trả lời, anh quay đầu xe lái ra khỏi chung cư, Hứa Hoan Nhan sững sờ đứng yên tại chổ, thái độ anh chuyển biến quá nhanh….Nhưng mà người nên cảm thấy bất công, uất ức phải là cô nha! Thái độ anh như vậy là để cho ai coi đây?
Dừng xe phía ngoài một Bar rượu xa lạ, anh không gọi điện thoại tìm Trần Nhị, A Dương, cũng không gọi cho Kỳ Chấn, một mình đi tới quán Bar này, lần đầu tiên không bao phòng riêng, mà ra ngồi ngay phía trước quầy Bar ồn ào, anh gọi một ly Whisky đậm đặc.
Phải, anh cần uống rượu để mình thêm dũng khí, cưới một người mà mình không hề yêu thương….Đối với Hứa Hoan Nhan thật nói không ra là loại tình cảm nào, nhưng anh dám thề, sẽ không giống như tình yêu đối với Tô Lai.
Vừa mới uống một ngụm rượu, một số cô gái ăn mặc diễm lệ đi tới gần vây quanh anh, thế nhưng lần đầu tiên anh lại không có ý cự tuyệt đối với những cô gái lẳng lơ này, thành thạo mời các cô uống rượu.
Thân Tống Hạo ngửa đầu, dốc ngược ly một hơi cạn sạch, lấy thuốc lá ra đốt,