Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342861

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2861 lượt.

g khách, ánh mắt lại rơi vào một gói thuốc lá đặt trên bàn.
Khói có thể tiêu sầu sao? Anh yêu thích không buông tay như vậy, những lúc phiền muộn liền rút một cây, những lúc vui vẻ cũng rút một cây, làm cho một ý tưởng chợt nảy sinh trong đầu cô.
Lấy được thuốc lá và hộp quẹt, ôm chai rượu cô chạy thẳng tới ban công, đem cửa kính khổng lồ mở ra, đây là một cái ban công lộ thiên có diện tích không nhỏ.
Cô thoải mái ngồi trên ghế sa lon, đem nắp chai rượu mở ra, mùi rượu trong nháy mắt tràn ngập ở trong không khí, làm cô có cảm giác mình thật sự bị say rồi.
Không, cô là cần phải say mèm, say không biết trời đất là gì, làm cho trái tim nhỏ trong lồng ngực đang khó chịu cũng muốn nhảy ra ngoài.
Thứ rượu lạnh như băng trực tiếp rót vào trong bụng, người không có chút tửu lượng nào như cô lập tức cảm thấy dạ dày bị thiêu đốt đến khó chịu, Hứa Hoan Nhan ho khan mấy tiếng, đem chai rượu buông xuống, nhắm hai mắt lại, tựa vào trên ghế sa lon, cảm thấy trên mặt ẩm ướt một mảnh, đưa tay sờ, thì ra là rơi lệ. . . . . . Cô không muốn phải suy nghĩ, không muốn mình giống như một kẻ điên suy nghĩ lung tung, lập tức lấy ra một điếu thuốc, vụng về đốt, cô nóng lòng hung hăng hút một hơi, ngay lập tức bị sặc mà ho kịch liệt, hơi khói nồng đậm bao trùm lấy phổi làm cho cô khó chịu trào cả nước mắt ra. . . . . ."Tên lừa gạt, tất cả đều là lừa gạt!" Hứa Hoan Nhan lập tức nhảy dựng lên, cô nhắm mắt lại nhào tới lan can của ban công, cơn gió mùa hè mơn man thổi qua má, đem nước mắt của cô thổi khô đi, cô lại ôm chai rượu tu lấy vài ngụm, cảm thấy đầu óc bắt đầu mơ màng, tựa hồ những chuyện kia cũng không còn rõ ràng như vậy, cô cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. . . . . Gió mát thổi bên tai, cô cười nhẹ nhàng, trong miệng vô thưc lung tung ngâm nga một bài hát: "Nếu tất cả đã kết thúc, xin dùng sự trầm mặc để quá khứ mãi qua đi. . . . Nếu còn chuyện gì em chưa rõ, thì xin anh hãy im lặng, yêu là sự cuồng si, thì ra anh vẫn ở nơi đây. . . . . ."
Nước mắt trong nháy mắt ào ào tuôn rơi, cô không biết vì sao mình lại hát bài hát này, đây là bài hát mà cô cùng Tống Gia Minh đều rất yêu thích, cô cố gắng học nó để hát cho anh ta nghe. . . ."Tại sao các người đều muốn bắt nạt tôi, không một ai đối xử tốt với tôi?" Thân thể cô vô lực trượt xuống, đúng lúc sắp rơi xuống sàn nhà thì lại bị một cánh tay đưa ra ôm chặt lấy. . . . . ."Em uống rượu sao Hứa Hoan Nhan?" Một âm thanh dễ nghe mà nhẹ nhàng truyền đến, Hứa Hoan Nhan vô lực mở to hai mắt, cảm thấy trước mắt mông lung một mảnh, cô xem thể nhìn rõ xem người trước mặt mình rốt cuộc là ai, chỉ là vô tri giác nhẹ nhàng nỉ non: "Tống Gia Minh, tại sao anh lại phản bội tôi. . . . . ."
Cánh tay đang ôm lấy cô bỗng cứng lại, trong mắt là sự không vui: "Hứa Hoan Nhan, tỉnh lại cho tôi, là tôi, Thân Tống Hạo!"
"Thân Tống Hạo là ai?" Cô cười hì hì dùng sức đẩy anh ra, hai tay lung tung đánh vào lồng ngực của anh: "Đàn ông đều rất xấu xa, Tống Gia Minh cũng thế, còn có một tên đàn ông khốn kiếp nữa, tôi không nên, tôi không nên động lòng, tôi không nên thích anh ta. . . . . . Anh ta có rất nhiều phụ nữ, nhiều như vậy. . . . . ."
Cô vừa cười, vừa lớn tiếng khóc. . . . . . Thân Tống Hạo đang ôm thân thể của cô lập tức cứng đờ, anh kinh ngạc nhìn người phụ nữ trong ngực say không còn biết gì, cô khóc thương tâm như vậy, liều mạng như vậy, nhưng thật ra là vì cô…… cô thích anh.
Cô vừa cười, vừa lớn tiếng khóc. . . . . . Thân Tống Hạo đang ôm thân thể của cô lập tức cứng đờ, anh kinh ngạc nhìn người phụ nữ trong ngực say không còn biết gì, cô khóc thương tâm như vậy, liều mạng như vậy, nhưng thật ra là vì cô…… cô thích anh.
Anh hơi đẩy cô ra một chút, ở dưới ánh trăng nhìn rõ khuôn mặt cô, cô khóc làm phấn trang điểm bị nhoè nhoẹt hết không xinh đẹp chút nào, anh trầm giọng hỏi khẽ: "Hứa Hoan Nhan, em có biết em đang nói gì không?"
Lúc anh mở miệng, trong giọng điệu mang theo mùi bạc hà nhàn nhạt, làm cho cô thanh tỉnh một chút, chỉ là nước mắt tràn mi, mơ hồ nhìn cái gì cũng không rõ, khuông mặt anh tuấn kia trùng điệp thành không biết bao nhiêu tầng, không thấy rõ hình dáng.
Cô vươn tay, men say làm cho cô thêm lớn mật.
Đầu ngón tay lạnh như băng chạm vào trên mặt của anh, ánh mắt của cô trợn to, đuôi mắt hơi rủ xuống, xem ra rất nhu nhược và vô tội, cô nhẹ nhàng nỉ non, ngón tay rơi vào trên sống mũi cao ráo của anh nhẹ nhàng vuốt ve: "Anh là ai?"
Anh thở dài một hơi, "Là anh, người đàn ông hư hỏng trong miệng em."
"Anh không phải" cô lắc đầu, cười, nước mắt văng khắp nơi: "Anh không phải là anh ấy, nếu như ngươi là anh ấy, làm sao lại cho phép tôi nói là thích anh ấy chứ?"
"Tại sao?"
"Anh ấy đã nói qua, không thích phụ nữ dây dưa, không thích phụ nữ động lòng, nhưng tôi lại là một trong số những người phụ nữ đó." Cô thật sự có cảm giác rất uất ức, ngừng miệng.
"Em uống say rồi, nhớ lộn, anh thật sự rất thích em cũng thích anh." Thanh âm của anh khàn khàn, vòng tay siết chặt lấy cô, đem khoảng cách giữa hai người rút ngắn lại.
"Anh không phải