Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342853
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2853 lượt.
ập trung sự chú ý của mọi người, Hoan Nhan ngẩng đầu, hiểu rõ cô gái này cố ý khiêu khích, mà nguyên nhân, không cần nói, chính là người đàn ông này!
"Thái tiểu thư!\' Anh trầm thấp mở miệng, vẻ mặt khiêm tốn không nóng không lạnh: "Nâng cốc cho tôi!"
Sắc mặt cô ta trắng bệch, vẻ mặt không biến sắc nhưng trong lòng lo âu thấp thỏm, cô lúng túng cầm li rượu, không cam tâm đưa lên.
Thân gia gia vẻ mặt tuy không vui nhưng cũng không nói gì, chỉ an tĩnh quan sát vẻ mặt Hoan Nhan.
"Tôi uống." Hoan Nhan cắn chặt môi dưới, nhẹ nhàng mở miệng, mỉm cười: "Nếu Thái tiểu thư có nhã hứng như vậy, tôi tất nhiên không thể để cô thất vọng"
Lời vừa nói ra khỏi miệng, Thân Tống Hạo trái lại biến sắc, liếc mắt nhìn cô, đáy mắt có chút lo lắng.
Cô đưa tay, cầm li rượu, mày hơi nhíu, sau đó đưa li rượu lên miệng uống một hơi cạn sạch.
Tốt..... Xung quanh có người nhanh trí khơi mào khong khí, Hoan Nhan hạ ly xuống, nhìn người phụ nữ đang cười ảm đạm, sau đó khoác tay Thân Tống Hạo đi tới một bàn khác.
Cô ta đứng ngơ ngẩn ở đó, nhìn bóng dáng nhỏ bé và yếu ớt của Hoan Nhan, không cam lòng cắn môi, ánh mắt đảo qua bóng dáng các cô gái khác ở trong bữa tiệc cũng đang tỏ vẻ ghen tị, ý nghĩ lóe lên, cô ta ngồi xuống nói: “Tửu lượng của cô dâu mới thật không tệ… Mọi người không định mời một li sao?”
Mấy vị phu nhân trao đổi ánh mắt một cái, không hẹn mà cùng rót đầy li rượu đi tới… “Không sao chứ?” Anh nhẹ nhàng hỏi.
Một ly rượu kia quá mạnh, cô có chút choáng váng, nhưng cố gắng chống đỡ, không muốn nhận thua, “Tôi sao dễ dàng bị đánh bại như vậy?”
Sau khi uống một ly rượu mạnh kia, cô có chút không giữ được thăng bằng, nhưng vẫn quật cường miễn cưỡng chống đỡ không muốn nhận thua, "Tôi nào có dễ dàng bị đánh bại như vậy?"
Cô dí dỏm cười, ánh mắt lập lòe nhìn lại anh, giống như là một Giải Ngữ Hoa xinh đẹp.
Chỉ là một giây kế tiếp, phốc một tiếng, một xấp hình thật dầy tựa hồ như nhắm vào nàng ném tới, bay lả tả trên không trung, rải đầy trên mặt đất.
Cái chén trong tay Hứa Hoan Nhan lập tức bị rơi trên mặt đất, vỡ choang, gương mặt cô cũng bị ánh nhìn sắc bén kia làm cho hoảng hốt, thậm chí bên má trái còn xuất hiện một vết máu rất nhỏ, bữa tiệc trong nháy mắt yên tĩnh đến dọa người, mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, ngay cả Thân Tống Hạo cũng bị giật mình!
"Hứa Hoan Nhan, là cô sao? Cô giẫm đạp lên máu tươi của chị gái tôi bước lên trên thảm đỏ, cô giẫm trên thi thể của chị tôi để gả cho người đàn ông chị ấy yêu nhất, cô sẽ hạnh phúc sao? Cô không phải vội. . . . . . Chị gái tôi đang ở trên Thiên đường cũng sẽ nguyền rủa cô, nguyền rủa cô không được chết tử tế, nguyền rủa cô vì cô đã cướp đi hạnh phúc của người khác, nguyền rủa những người thân của cô không ai có kết quả tốt. . . . . ."
Nữ nhân viên phục vụ kia giống như là bị điên rồi, cả người tóc tai bù xù gào lên, cô ta điên cuồng cầm ly rượu trong tay muốn nhào qua chỗ Hứa Hoan Nhan để đánh. . . . . ."Đem người phụ nữ điên này lôi xuống cho tôi!" Chỉ là ngắn ngủn mấy chục giây, Thân lão gia đã phản ứng kịp, lập tức đứng lên hét lớn một tiếng, trong nháy mắt có không ít vệ sĩ từ đâu lao ra, đem An Nhiễm kéo ra phía sau các tân khách, quản lý khách sạn và bộ phận an ninh cũng là thần sắc hoảng hốt đi theo tới đây, khi chạy tới đã thấy một màn hỗn độn như vậy, lần này làm sao có thể kết thúc?
An Nhiễm bị những vệ sĩ thân thể cường tráng lại, nhưng vẫn điên cuồng nhìn chằm chằm Hứa Hoan Nhan một thân hồng sắc.
Mái tóc dài của An Nhiễm bị kéo xốc xếch, đem khuôn mặt thanh tú nhưng dữ tợn che lại, may là như vậy, Hứa Hoan Nhan cũng từ bóng dáng còn lưu lại thấy một cô gái nhỏ đang vùng vẫy kêu la chửi mắng, giữa những khe hở của tân khác cô thấy lộ ra một đôi mắt non nớt và tràn ngập sự uất hận, đôi mắt ấy rất sắc bén, cơ hồ khiến cô giờ phút bị ngây ngốc.
Cô bé ấy là ai? Người chị gái trong miệng cô ta là ai? Cô ta tại sao lại hận cô như vậy?
Hứa Hoan Nhan kinh ngạc, khom lưng, nhặt mấy tấm hình từ trên mặt đất lên, trong ảnh là một thi thể đầy máu tươi, một cô gái tái nhợt khô gầy, còn trẻ như vậy, nhưng trông nét mặt lại già nua, cô ấy đã chết rồi sao?
Cái chết của cô ấy, cùng buổi hôn lễ này có liên quan sao? Như vậy, cô chính là hung thủ gián tiếp giết người sao?
Thân Tống Hạo nheo đôi mắt đã sớm vô cùng phẫn nộ, anh tiến lên một bước, đè thấp xuống, trong giọng nói mang theo sự tức giận: "Đưa kẻ điên này đuổi ra ngoài cho tôi! Trở về tôi sẽ tính sổ với các người!"
"Hứa Hứa Hoan Nhan, cô cho rằng gả cho anh ta cô sẽ hạnh phúc sao? Tôi cho ngươi biết, anh ta đã bỏ rơi chị gái tôi, hại chết chị gái tôi, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày anh ta cũng ruồng bỏ cô như vậy, sớm muộn cũng có một ngày cô cũng sẽ phải chịu đựng những đau khổ mà chị gái tôi đã phải nếm trải . . . ."
An Nhiễm bị những người đó kéo lê trên mặt đất ra ngoài, nhưng vẫn lớn tiếng chửi bới như cũ, hướng về phía Hứa Hoan Nhan gào to, cho đến cuối cùng, hình như bị người nào đó bịt miệng, những âm thanh ấy mới dần dần biến thành mơ hồ không rõ,