XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341964

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1964 lượt.

thế, nhưng Chương Kiến Phi vẫn không hề tức giận... Ôi dào, hai người thật là oan gia, năm xưa quen họ ở Anh, anh nằm mơ cũng không ngờ bọn họ lần lượt trở thành em rể của anh. Cho nên nói, duyên phận giữa con người với nhau thật quá lạ kỳ...”
Khi Mao Tấn nói dông dài những chuyện đó, Mao Lệ vẫn cúi đầu cắt thịt bò, lần này lại dừng lại như bị trúng tà, con dao bất động trong tay, bầu không khí yên lặng đáng sợ.
Giống như sự yên bình trước cơn đông, mây đen đang cuồn cuộn ập tới...
Mao Tấn cuối cùng nhận ra sự bất thường của Mao Lệ, miệng há to, lắp bắp: “Mao... Mao Mao, anh đã nói gì?”
“Anh đã nói gì?” Mao Lệ ngẩng đầu, nhìn anh, khi cô tiếp tục cắt thịt bò, do cắt quá mạnh, lưỡi dao chạm vào đĩa phát ra một tiếng “cạch” chói tai, âm thanh đó vang lên trong căn phòng yên lặng, nghe đến sởn gai ốc.
“Em gái?” Mao Tấn cười nịnh: “Tại anh, chỉ tại anh, không nên nhắc những chuyện đó.”
Mao Lệ mặt vẫn không biến sắc, tiếp tục ăn bít tết bò, đột nhiên bỏ con dao trong tay, ánh nhìn như xuyên thấu Mao Tấn: “Tại sao Bác Vũ lại thu mua Hồng Hải?”
Buổi tối, Triệu Thành Tuấn về nhà rất muộn. Căn phòng tối om, không ánh đèn, anh đoán có lẽ Mao Lệ về căn hộ của mình, không đến đây. Thế cũng tốt, quả thực anh đã quá mệt, không còn sức biểu diễn trước mặt cô. Nhung khi anh lên tầng vào phòng ngủ, đột nhiên nhìn thấy trên đi văng cạnh cửa sổ có một bóng người, anh giật nảy mình: “Ai?”
Bật đèn, căn phòng sáng như ban ngày. Thì ra là Mao Lệ ngồi trên đi văng, mở to mắt nhìn anh, rõ ràng cô cũng giật mình. “Sao không bật đèn?” Triệu Thành Tuấn cởi áo khoác ngoài, vòng qua bên giường đến gần nhìn cô: “Sao thế mắt trợn to như vậy, không nhận ra anh hả?”
“A Tuấn, anh quen em bao lâu rồi?” Giọng Mao Lệ khàn đặc, hình như đã khóc. Dưới ánh đèn vàng nhạt, khuôn mặt đó giống như bức ảnh cũ ngả màu, nỗi buồn tê tái thâm trong từng thớ thịt, anh bất giác se lòng.
Triệu Thành Tuấn ngồi xuống mép giường, nhìn cô: “Em hỏi điều đó làm gì?”
“Em muốn biết.”
Giác quan thứ sáu của Triệu Thành Tuấn vốn rất nhạy, chăm chú nhìn cô giây lát, nhận ra tối nay Mao Lệ rất khác thường, anh giơ tay sờ trán cô: “Cục cưng, em sao thế?”
Mao Lệ hít một hơi dài, mặt đầy thất vọng: “A Tuấn, rốt cuộc anh có bao nhiêu chuyện giấu em? Anh quen em ra sao? Chuyện Bác Vũ thu mua Hồng Hải là thế nào? Đừng nói với em đó là hoạt động thương mại bình thường... Anh và Chương Kiến Phi...”
“Mao Lệ!” Triệu Thành Tuấn ngắt lời cô: “Em nghi ngờ gì? Đến bây giờ em vẫn không tin anh? Chuyện công việc anh có nhất thiết phải nói với em không?”
Mao Lệ nhìn thẳng vào anh, ánh mắt chợt lóe, đột nhiên cao giọng: “Anh và Chương Kiến Phi thực ra có chuyện gì? Anh định giấu em đến bao giờ? A Tuấn, em không phải kẻ ngốc, em cũng thử tỏ ra không biết, nhưng cảm giác không đánh lừa em, chắc chắn anh có chuyện giấu em... A Tuấn, em không có yêu cầu cao siêu gì hết, em chỉ muốn một tình cảm đơn thuần, yêu mà không phải tranh giành, em đã quyết tâm làm lại từ đầu, em không thể lại thua lần nữa...”
Triệu Thành Tuấn đứng dậy kéo giật cô vào lòng: “Xin lỗi, Mao Lệ...” Anh nắm chặt bờ vai run run của cô, áp mặt cô vào ngực: “Không phải anh cố tình giấu em, chỉ là rất nhiều chuyện anh tạm thời chưa thể nói rõ với em, sự liên quan của anh và anh ấy trước đây không can hệ đến em, nếu vì thế làm em buồn thì anh xin lỗi, anh hứa sẽ nói rõ em vào lúc thích hợp, thực sự cũng chẳng có gì nghiêm trọng, em đừng nghĩ nhiều.”
Trong vòng tay an ủi của anh, Mao Lệ dần dần bình tĩnh lại, cô vòng tay ôm anh: “Em biết em quá đa cảm, luôn lo nghĩ vẩn vơ, nhưng A Tuấn, em vốn đã không tin tình yêu, nhưng lần này em bằng lòng đánh cược rất cả, anh đừng làm em thất vọng, em thực sự không thể chịu được tổn thương lần nữa.”
“Mao Lệ, em nhất định phải tin là anh yêu em.”
“Em tin.”
“Vậy là đủ.”
Hai người ôm nhau thiếp đi. Anh tưởng cô đã ngủ, nằm cuộn như con mèo trong lòng anh, cô cũng tưởng anh đã ngủ, anh ôm cô hơi thở đều, thực ra mỗi người một tâm trạng, hoàn toàn không thể ngủ, cô nằm nhắm mắt trong bóng tối, lòng rối như tơ vò, những lời ngọt ngào của Triệu Thành Tuấn dưới mắt Mao Lệ rõ ràng đang che giấu điều gì. Cô không tin anh cố tình lừa cô, cô quả thực chẳng có gì đáng lừa, con người như anh có thể chinh phục bất kỳ cô gái nào, hà rất phải nhọc lòng đi lừa một người chẳng qua có vài phần nhan sắc? Mao Lệ cảm thấy có thể cô nghĩ quá nhiều, có lẽ do ngày xưa cô từng bị lừa, bây giờ như chim sẻ sợ cành cây cong, tất cả là tại gã đê tiện Ngô Kiến Ba đã khiến cô trở nên đa nghi như vậy, dẫu hắn đã chết, cô vẫn không thể tha thứ.
Nhưng so sánh Ngô Kiến Ba với Triệu Thành Tuấn quả thực không thỏa đáng, hắn không đáng lau giày cho anh, sao cô có thể để hắn ảnh hưởng đến tình cảm của cô với anh?
Hít một hơi thật sâu, cô quyết tâm gạt bỏ những ý nghĩ miên man đó, con người với nhau nên có lòng tin, huống hồ hai người yêu nhau, nếu cứ hoài nghi thì sống có ý nghĩa gì?
Nghĩ như vậy, cô bình tĩnh lại, vươn tay ôm cổ anh. Rõ ràng anh cũng chưa ngủ,