80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341968

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1968 lượt.

gian nữa, Henson.”
Bạch Hiền Đức không vui: “Sếp Dung có gì không tốt, chẳng phải là làm vua một cõi sao?”
“Hiền Đức, chúng ta cùng làm việc với nhau lâu như vậy, tôi là người như thế nào chị còn không biết ư? Mặc dù bề ngoài tôi có vẻ vô tư, thực ra lòng khao khát thực sự yêu một người, trao cho người đó tất cả tình cảm của mình, nếu sốg mà chưa một lần yêu thực sự, chẳng phải đáng buồn sao? Tôi đã tin vào tình yêu, chị cũng nên tin!”
“Tin thì có ích khỉ gì, chị đây đã kết hôn, lẽ nào có thể vượt rào?” Bạch Hiền Đức lẩm bẩm, ghé lại hỏi: “Cô yêu chàng hoàng tử kia thật à? Hai người mới quen được bao lâu?”
“Tôi quen anh ấy dù chưa lâu, năm ngoái anh ấy thuê nhà của tôi, vậy là quen nhau. Nhưng chúng tôi có lẽ đã quen từ trước, anh ấy đã chat trên mạng với tôi hơn một năm dưới cái tên Cát Bụi.”
Bạch Hiền Đức đã gặp Triệu Thành Tuấn mấy lần, ấn tượng cũng tốt, nhưng không ngờ anh ta lại si mê Mao Lệ như vậy, cô đã tưởng anh là gã công tử lắm tiền, không ngờ lại là người chung tình.
Mao Lệ xoay cốc trà trong tay, nói: “Được yêu thực rất cảm động, những việc anh ấy làm vì em, em rất cảm động, em vốn hoài nghi tình yêu, nhưng bây giờ cảm thấy nếu có thể yêu được tại sao lại từ chối? Ở bên anh ấy em rất vui, niềm vui đó chưa từng có, chị hiểu không?”
Bạch Hiền Đức nhìn đôi mắt nheo nheo của cô, tư lự: “Mao Lệ, vừa rồi cô nói Triệu Thành Tuấn chat với cô trên mạng suốt hơn một năm?”
“Vâng, em không hề biết anh ấy chính là Cát Bụi, cũng mới biết mấy tháng trước.”
“Sao cô biết anh ta chính là Cát Bụi?”
“Anh ấy thừa nhận.”
“Triệu Thành Tuấn thừa nhận anh ta là Cát Bụi?”
“Vâng.” Mao Lệ gật đầu: “Mắt chị sao lại thế em có lừa chị đâu. Sau khi chúng em qua lại, anh ấy không cho em lên mạng nữa, nói là sợ người khác quyến rũ em.”
Bạch Hiền Đức giơ hai tay xin hàng, chỉ cười: “Tôi hiểu rồi. Ok, cô khỏi cần nói gì nữa, có một số việc sau này cô sẽ hiểu. Tôi biết phụ nữ một khi đã yêu, chỉ số IQ bằng không, ai nói gì cũng không nghe, cho nên tôi giữ thái độ yên lặng, sau này cũng không gán cô với sếp Dung nữa.”
“Này, cải tà quy chính, quay lại là bờ, vẫn là bạn tốt.” Mao Lệ hoàn toàn không bận tâm hàm ý câu nói của Bạch Hiền Đức.
Buổi trưa hai ngày sau, Mao Lệ ăn cơm cùng anh trai Mao Tấn. Mao Tấn đến Nam Ninh, lần này là để tham gia đấu thầu mảnh đất ở Phong Lĩnh. Những dự án lớn như vậy trước kia thường do Mao Diên Bình đích thân xuất chiến, nhưng hai năm nay ông bắt đầu ý thức nên buông tay để Mao Tấn dần dần có thể độc lập làm việc, dần dần tiếp quản sản nghiệp của gia tộc. Nếu trúng thầu lần này, Mao Tấn sẽ mở chuỗi nhà hàng ở Nam Ninh, trách nhiệm của anh rất nặng nề. Đến Nam Ninh mấy ngày bận túi bụi, mãi đến trưa hôm nay mới tranh thủ thời gian đi ăn với em gái.
Hai anh em đã lâu không ăn với nhau. Lúc nhỏ không rời nhau một bước, Mao Tấn đi đâu cũng đưa em đi cùng, còn luôn tìm cách mua chuộc cô em, làm những việc xấu sợ người lớn biết, đành mua đồ ăn hoặc đồ chơi để bịt miệng cô. về sau Mao Lệ lớn dần, vừa thông minh vừa lanh lợi, không dễ dỗ dành mua chuộc, đầu óc cũng nhanh hơn anh, vậy là hoán đổi vị trí cho nhau. Mao Tấn vừa thích cô em láu lỉnh thông minh lại vừa sợ.
Lúc này hai anh em lại nhắc bao chuyện ngày xưa, có phần tiếc nuối thời gian trôi quá nhanh, chớp mắt cả hai đều đã lớn, còn Mao Tấn sau khi nói hàng lô chuyện linh tinh, ho nhẹ hai tiếng, hình như cố tình chuyển hướng câu chuyện, buông một câu thăm dò: “Tuần trước anh gặp Chương Kiến Phi ở Thượng Hải, anh ta đến tham dự hội nghị thương mại châu Á.”
Nếu như mọi khi, Mao Tấn dám nhắc đến tên Chương Kiến Phi chắc chắn đã bị Mao Lệ cho ăn đấm, nhưng lần này bàn tay đang cắt thịt bò của cô chỉ hơi ngừng lại, không nói gì.
Vậy là Mao Tấn tiếp tục: “Anh ta mời anh ăn cơm, bọn anh nói rất nhiều chuyện, mấy năm không gặp, nghe nói anh ta kết hôn năm ngoái, tháng trước vợ đã sinh con.”
Mao Lệ hơi ngẩng đầu, tỏ vẻ không quan tâm, nhưng mí mắt khẽ rung. Mao Tấn quan sát thần sắc của cô em, sau khi xác định an toàn, lại bổ sung: “Nhưng đáng tiếc, đứa trẻ không sống được.”
“Không sống được?”
“Đúng, vừa sinh ra đã tắt thở, Kiến Phi buồn lắm.” Mao Tấn chép miệng lắc đầu: “Khổ thân, anh ta thật đủ xui, nghe nói vợ bị sốc, đầu óc lú lẫn, nhưng bây giờ đã đỡ nhiều. Anh hỏi Kiến Phi sao không đến Nam Ninh thăm em, anh ta nói, có lúc sẽ đến thăm... thăm em.”
Mặt Mao Lệ vẫn bất động, dường như chuyện không liên quan đến mình, Mao Tấn thấy vậy nhẹ nhõm, lại bắt đầu chuyện con cà con kê: “Kiến Phi có công việc làm ăn ở Quảng Tây, đến Nam Ninh thực ra cũng là bình thường, hơn nữa nghe nói, gần đây quan hệ với Triệu Thành Tuấn... không được tốt. Lại nói đến Triệu Thành Tuấn, anh luôn cảm thấy anh ta tính cách quá lạnh lùng khó gần, không thoải mái hòa nhã như Kiến Phi. Anh vẫn không hiểu anh ta và Chương Kiến Phi sao lại có tình cảm sâu đậm như thế hai người tính cách khác hẳn nhau, nhưng lại thân thiết hơn ruột thịt, cho dù công ty hai nhà đã mâu thuẫn như vậy, Bác Vũ tấn công Hồng Hải quyết liệt như