Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342457
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2457 lượt.
hắn, cô cũng nguyện ý.
“Buông tha cô, cố thể, nhưng mà cô nợ tôi, vẫn còn.” Thanh âm của hắn vẫn quyết liệt như trước, lộ ra lãnh khí, hạ thân hắn lại càng thêm dùng sức mà dán chặt vào cô.
“Bên cạnh anh đàn bà nhiều như vậy, muốn dạng đàn bà như thế nào mà không có, dáng người tốt, khuôn mặt xinh đẹp, tội gì cứ phải dây dưa không thả tôi chứ?”
Ân Tịch vẫn muốn cùng hắn bàn bạc, cô không thể tiếp tục có dây dưa gì với người đàn ông này nữa.
“Dây dưa cô, đàn bà đều giống nhau quá đề cao bản thân mình, cô đừng quên chính là cô dùng thân thể để đổi lấy tôi giúp cô, thậm chí mình là đàn bà thế nào cũng không tự nhận thức được.” Hắn đù cợt nhìn cô, hắn muốn nhìn thấy cô thống khổ, nhìn thấy cô bị dày vò.
“Anh . . . .”
“Như thế nào, chẳng lẽ tôi nói không đúng sao?”
Ân Tịch làm cho chính mình ngừng thở, nói mình phải bình tĩnh suy nghĩ, tuyệt đối không được rơi vào cái bẫy của hắn.
Tay của hắn ở trên người cô không ngừng gia tăng lực đạo, hô hấp của hắn càng trở lên ngắt quãng, tay hắn tựa như ma quỷ kéo y phục của cô xuống, càn rỡ mà tiến vào thân thể của cô.
“Không, . . . đừng! !” Cô khàn khàn gào thét, lại như trước không thể khiến cho động tác của hắn ngừng lại.
“Rõ ràng cô đang nói dối, thân thể của cô nói cho tôi biết, cô khát vọng tôi, cô muốn tôi.” Thanh âm tà ác của hắn tựa như là ác mộng, kích thích tất thảy của cô.
Nhìn thấy cô vẫn quật cường chống cự, Thân Tử Duệ không khỏi nổi cơn giận giữ, hắn chậm rãi tăng lực đạo của ngón tay trong thân thể Ân Tịch, đồng thời vẫn chăm chú quan sát từng biểu tình biến hóa trên khuôn mặt cô.
Hừ, hắn không tin cô có thể chống cự được bao lâu.
“Thân Tử Duệ, ngươi nhớ kỹ, ta hận ngươi, ta hận ngươi phá hủy cơ hội làm lại từ đầu của ta!” Ở thời khắc mà hắn rút ra khỏi cơ thể cô, thanh âm của cô tựa như từ đáy địa ngục vang lên khoảng không.
Tay hắn vuốt ve mái tóc hỗn độn của cô, “Nếu cô có thể hận tôi, tôi hy vọng cô có thể hận tôi cả đời.”
“Ngươi là ma quỷ!”
“Đúng vậy, đối với cô, tôi tình nguyện trở thành ma quỷ.”
“Ngươi không xứng có được tình yêu, cả đời này ngươi sẽ không bao giờ có được tình yêu.” Cô thề, cô nguyền rủa người đàn ông này.
“Vậy còn cô? Cô có tình yêu sao? Là thằng nào? Niềm vui mới hiện tại của cô là Trữ Dịch phải không?” Hắn tự tra tấn chính mình, hắn muốn biết cô gái này có yêu thương hắn hay không.
“Đúng vậy, tôi yêu anh ấy, chúng tôi sẽ có tình yêu, ít nhất tôi thấy anh ấy hơn bất kỳ ai.” Cô quật cường không chịu thừa nhận sợ hãi của mình trước mặt hắn, không dám thừa nhận bất an của mình.
“Nếu hắn biết tất thảy những điều này, cô cho là hắn còn có thể yêu cô sao? Nữ nhân thật là khờ dại.” thanh âm của hắn bắt đầu chuyển thành phẫn nộ khi nháy mắt kia hắn nghe được cô nói cô yêu Trữ Dịch.
“Cút . . . . Ta không bao giờ . . . . Muốn nhìn thấy ngươi nữa.” Thanh âm của cô tràn đầy mệt mỏi cũng tràn đầy thống khổ.
Thậm chí hắn muốn đến ôm cô vào lòng, nói cho cô biết, hắn chán ghét cô nhắc đến người đàn ông khác, chính là tôn nghiêm kiêu ngạo không cho phép hắn trầm luân trước mặt cô gái này, hắn chỉ có thể nói cô cũng chỉ là quần áo, thích thì mặc hai ngày, không thích ngay cả liếc mắt một cái cũng không thèm.
Hắn đòi lại cô thiếu hắn một đêm, đồng thời hắn cũng dùng phương thức tàn bạo nhất bóp nát tự tôn của cô, bóp nát một tia hy vọng sống sót nhỏ nhoi của cô.
Một nơi khác ở thành phố K, một cô gái nhu nhược có mái tóc quăn thật dài, khôn mặt xinh đẹp trắng nõn khiến cho ngườita bị mê hoặc, chính là thân thể cô có chút gầy yếu.
Thành phố K đang chờ đợi cô trở thành cô gái trong kỳ tích, hoặc là vật hy sinh.
Cô ôn nhu gọi anh “Anh hai.”
Người hầu tiếp nhận hành lý trong tay cô, anh nhẹ nhàng ôm cô vào trong lòng: “Đã trở lại rồi? Tại sao không báo cho anh hai một tiếng, ba mẹ có khỏe không?”
“Mọi người đều khỏe, em là muốn trở về em sợ nói với anh anh sẽ không cho em về.” Cô làm nũng hướng Trữ Dịch đô đô cái miệng nhỏ nhắn.
“Là em quá nhạy cảm thôi.” Anh cưng chiều chỉ chỉ lên trán của em gái.
Hai anh em vui vẻ trò chuyện, ngọt ngào có . . . thương cảm có . . . khôi hài có . . ..
Khuôn mặt tràn ngập lo lắng của Hạ Vũ trong nháy mắt đã biến hóa, sự việc phản đối Ân Tịch trong nháy mắt đã biến mất, hơn nữa còn có thông tin là các nhà báo đã đưa tin nhầm, còn có người công khai hướng Ân Tịch xin lỗi.
Mặc kệ phen này là ai đứng phía sau giúp Ân Tịch, cửa ải khó khăn này đã vượt qua được mới là chuyện quan trọng.
Hơn nữa chuyện càng đáng vui mừng hơn chính là, người phụ trách của TR chủ động yêu cầu ký kết hợp đồng mời Ân Tịch làm người phát ngôn, mà không ai biết được, tất cả những việc này của Hứa Ân Tịch phía sau Thân Tử Duệ chỉ cần gọi một cuộc điện thoại nói một hai câu là đã hóa giải tất thảy.
Chuyện tốt liên tiếp ùa tới, mới vừa ký xong hợp đồng với TR lại có một vị đạo diễn chủ động tìm tới nói muốn bàn bạc hợp tác với Hứa Ân Tịch.
Hết thảy những thứ này khiến cho công việ