Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Giấu Mặt

Người Tình Giấu Mặt

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342493

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2493 lượt.

ững người tham gia tang lễ chú ý, khí thế khi cô tiến đến, cũng làm cho những người phía trước tự động mở cho cô một con đường.
Hạ Vũ nếu không thể ngăn cản Ân Tịch tiến lên, vậy cô chỉ có thể đi theo phía sau Ân Tịch, nhưng những chuyện sắp sửa phát sinh phía trước, cô đều có thể đoán trước, sự xuất hiện của cô ấy sẽ khiến cho cha mẹ Trữ Dịch càng thêm oán hận.
Nhưng sự kiên cường của Ân Tịch lại làm cho cô tán thưởng, Trữ Dịch có tình với cô ấy, cô ấy cũng có nghĩa có tình với Trữ Dịch.
Mộ viên vốn là một nơi mà ngay cả hơi thở cũng trở lên ngưng trọng, sự xuất hiện của cô, không thể nghi ngờ càng làm cho lễ tang này càng thêm ngưng trọng, thậm chí ngay cả hơi thở cũng trở lên trầm trọng khó khăn.
Ân Tịch không thể nhớ rõ bản thân mình đã đi bao lâu rồi, một người lại một thân ảnh nhường đường cho cô, khiến cho cô càng thêm khổ sở, Trữ Dịch vì cô mà chết, những người đó vì Trữ Dịch mà thương tâm, tất cả bọn họ cô đều phải có trách nhiệm.
Bước chân của cô ngừng lại, đứng ở trước ngôi mộ là một đôi vợ chồng trung niên, sắc mặt tiều tụy, mắt lộ ra đau đớn vô hạn, bọn họ hẳn là cha mẹ của Trữ Dịch đi, lòng Ân Tịch nhịn không được dâng lên chua xót, Trữ Dịch tốt như vậy, sáng ngời như thế, bọn họ hẳn là rất yêu thương chiều chuộng anh?
Ánh mắt Trữ Hạ nhìn cô đều là oán hận. Người đứng bên cạnh cô ta là Thân Tử Duệ, mặt hắn không chút cảm xúc, nhưng là chỉ cần nhìn qua, Ân Tịch có thể nhận xa đau xót trong mắt hắn.
Cô chết lặng liếc hắn một cái, nhanh chóng lại dời đi.
Chỉ thấy người phụ nữ trung niên đi đến trước mặt cô, thanh âm đè nén hỏi cô: “Cô chính là Hứa Ân Tịch?”
“Thực xin lỗi, bác gái! ” Ân Tịch nhẹ giọng xin lỗi.
Người phụ nữ trung niên không chút do dự nâng tay lên.
“Ba, ba!” hai bàn tay này cơ hồ dùng toàn bộ khí lực của bà, chiếc ô đang cầm trên tay Ân Tịch đột nhiên bay ra ngoài, thân thể của cô hoàn toàn ngã trên mặt đất, đất ẩm ướt, lẫn lộn với nước mưa, quần áo cô nhanh chóng ẩm ướt.
“Ân Tịch. . . . . .” Hạ Vũ chạy đi lên, ý định nâng Ân Tịch dậy.
“Ai dám đỡ cô ta dậy, chính là kẻ thù của Trữ Thị chúng tôi!” thanh âm oán hận của người phụ nữ trung niên vang lên.
“Hạ Vũ, cậu trở về đi!” Ân Tịch bất chấp mưa trên người, nói với Hạ Vũ đang ngồi xổm kia.
“Không, cậu ở đâu, mình ở cùng cậu! Cậu đi, mình cũng đi cùng cậu!” Hạ Vũ cố chấp nhìn Ân Tịch, từ khi cô quyết định phải thực hiện hứa hẹn của Trần Thuật với Ân Tịch, cô tìm cô ấy, sau đó càng ngày càng . . . quen thuộc hiểu biết cô ấy hơn, Hạ Vũ cảm thấy trên đời này khó có một người phụ nữ nào như Ân Tịch, chính là vận mệnh quá mức tàn nhẫn, cô ấy sao khổ vậy chứ?
Trên đời này, những người nào tốt với cô ấy, cô ấy đều khắc sâu, kẻ nào không tốt với cô ấy cô ấy cũng in đậm.
Đều là những người quật cường mà cố chấp, đều là vừa thiện lương lại vừa đáng yêu, đều là phụ nữ, cứ cho là mẹ Trữ Dịch nói ra những lời này, nhưng là Hạ Vũ vẫn coi như không có gì mà nâng Ân Tịch dậy.
Khi cô đỡ Ân Tịch đứng lên một khắc kia, trong mắt cùng trong lòng, tất cả đều là nước mắt!
Từ thời khắc khi mà Ân Tịch tiến vào mộ viên, ánh mắt Thân Tử Duệ chưa có từng dời đi khỏi cô.
Khi cô bị bác Trữ tát ngã xuống mặt đất, bước chân hắn muốn bước lên, lại bị Trữ Hạ gắt gao bám lấy, ánh mắt cô ấy ý bảo hắn không nên cử động, mà tựa hồ hắn muốn xem tiếp, cô muốn làm gì.
Khi Ân Tịch lần thứ hai quật cường đứng dậy, trong mắt hắn đều là đau đớn cùng khâm phục, hắn hiểu được, hắn đã yêu cô gái này, hắn yêu sự nhẫn nhịn, bất khuất cùng quật cường của cô, cứ cho là trước đây bộ dáng của cô làm cho hắn phát điên, nhưng hắn chính là đã yêu cô.
“Cô có biết cô đứng lên là biểu thị cho cái gì không?” Bà Trữ nói, lãnh đạm mà tĩnh lặng.
“Biết, cháu không sợ, đây là cháu hẳn phải chịu, hôm nay, cho dù là thế nào, cháu đều phải bái tế Trữ Dịch.” Khóe miệng Ân Tịch ứa máu còn có cả những hạt mưa nhỏ dính trên tóc.
“Cô là hung thủ, cô không xứng bái tế con tôi.” Thanh âm của bà ta ai cũng đều nghe được, cô gái này chính là hung thủ hại chết con trai yêu quý của bà, nếu không phải bởi vì cô ta, Trữ Dịch căn bản là sẽ không chết.
“Thực xin lỗi!” Ân Tịch quật cường cắn môi, ánh mắt lại vẫn kiên định trước sau như một. Thậm chí cô còn nhìn thấy khuôn mặt ôn nhu của Trữ Dịch trên bia mộ, anh đang cười nói với cô, phải kiên cường lên.
“Ba!” lại là một cái tát, tơ máu trên khóe miệng Ân Tịch chảy ra càng nhiều, trên mặt năm ngón tay đỏ tươi ngày càng thêm rõ ràng.
Ân Tịch lần nữa đúng dậy, đối mặt mọi người, cô không sợ bị đánh, cho dù là bà Trữ đánh chết cô, cô cũng không chút oán hận.
Hạ Vũ gắt gao cầm lấy tay cô, Ân Tịch cũng quay lại nắm tay cô ấy, ý bảo cô ấy đừng nhúng tay, hết thảy những điều này hãy để cô chịu trách nhiệm.
Khi cánh tay của bà Trữ lần thứ hai nâng kên, muốn tiếp tục trút hết cừu hận lên mặt Ân Tịch thì một cánh tay đàn ông có lực đã cầm ngay tay bà ở giữa không trung, một màn này hấp dẫn tất cả lực chú ý của mọi người tại đây.
“Tử Duệ, cháu buông tay bác ra!” ánh mắt bà Trữ vô cùng lạn


Polaroid