Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2495 lượt.
h lẽo.
“Bác gái, cô ấy không phải là hung thủ giết chết con trai của bác, cô ấy là người con gái mà con trai bác yêu nhất, nếu như bác thương tổn cô ấy, Trữ Dịch biết được nhất định sẽ rất đau lòng.”
“Không, con tôi tuyệt đối không thích loại đàn bà như cô ta, cô ta không xứng, Trữ Dịch còn sống cô ta đã không xứng, Trữ Dịch đã chết cô ta lại càng không xứng, hiện tại cô cút ngay đi cho tôi!” cảm xúc của bà Trữ không thể ổn định, thanh âm phập phồng nhả khí.
“Hứa tiểu thư, mời cô rời khỏi nơi này cho!” Lần này người lên tiếng chính là ba của Trữ Dịch, cô gái trước mắt này, ông không muốn nhìn thấy, sở dĩ con của ông chết tất cả đều vì cô gái này.
“Cô cút đi . . . Cút đi. . .” Bà Trữ tựa như sắp phát cuồng mà hướng phía cô rống.
Ân Tịch một câu cũng không nói, vẫn như trước cố chấp đứng dưới mưa, kiên định không cho phép mình ngã quỵ, Trữ Dịch nguyện ý vì cô mà chết, cô vì Trữ Dịch chịu đựng có chút chuyện này đã là gì, dù có nhiều hơn cô cũng nguyện ý nhận.
Trữ Hạ lướt qua cha mẹ đến trước mặt Ân Tịch, dung nhan xinh đẹp bị bao trùm bởi một thân lễ phục màu đen vẫn không mảy may giảm sút.
“Ba!” cô ta giơ tay lên tát một cái: “Một cái tát này là tôi thay anh hai tôi trả lại cho cô, anh ấy yêu cô 17 năm, chịu một cái tát, cô thấy có xứng không?”
“Hẳn là!” Ân Tịch ngẩng đầu lên đợi hành động tiếp theo của cô ta.
“Đây nữa!” lại là một cái tát, một cái tát này, miệng Ân Tịch trực tiếp phun ra một ngụm máu,Trữ Hạ nhìn có vẻ nhu nhược, thế nhưng khi đánh người khí lực lại lớn như vậy.
“Ân Tịch. . . . . .” Hạ Vũ cùng Thân Tử Duệ đồng thanh vang lên.
“Các người đừng ai nhúng tay vào!” Ân Tịch ho khan thật mạnh vài tiếng, nước mưa cùng máu loãng đều trộn lẫn vào nhau.
“Một cái tát này nữa vẫn là thay anh hai, vì cô anh ấy đã mất một mạng, cô nói có xứng hay không?” Ánh mắt Trữ Hạ đầy cừu hận nhìn cô.
“Hẳn là, hẳn là, hẳn là!” Ân Tịch liên tiếp nói ra ba từ hẳn là, đúng vậy, hết thảy những thứ này, sao có thể so với chữ tình của Trữ Dịch đối với cô, so với tính mệnh của Trữ Dịch những điều này đều hẳn là phải có.
“Đừng nữa náo loạn, Trữ Hạ!” Thân Tử Duệ buông cánh tay của bà Trữ xuống, lại bắt lấy cánh tay của Trữ Hạ, còn đánh tiếp như vậy, thân thể Ân Tịch khẳng định sẽ suy sụp mất, khuôn mặt kia của cô không có một tia huyết sắc, tái nhợt khiến người khác sợ hãi, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể ngất đi vậy.
Trữ Hạ ngẩng đầu, nhìn đôi mắt thân thiết kia của Thân Tử Duệ, ánh mắt như vậy, chỉ khi nào hắn nhìn Ân Tịch cô mới thấy xuất hiện, hắn chưa bao giờ dùng ánh mắt như vậy để mà nhìn cô cùng những người phụ nữ khác.
Hứa Ân Tịch, cô ta có tư cách gì, cô ta dựa vào đâu để có thể có được tình yêu bằng cả sinh mệnh của anh hai, còn có tình yêu của Thân Tử Duệ nữa? Sự xuất hiện của cô ta, cướp đi tình yêu thương của anh hai đối với cô, rồi lại đoạt đi lực chú ý của Thân Tử Duệ, cô chán ghét cô ta, hận cô ta.
“Anh buông ra!” Trữ Hạ phẫn nộ hất tay Thân Tử Duệ ra, “Tử Duệ anh không thể ngăn em, anh hai của em vì cô ta mà chết, nếu không phải vì cô ta, anh hai em căn bản không có khả năng sẽ chết, không có khả năng, các người có biết không?”
Thanh âm của cô ta điên cuồng mà phẫn nộ, làm cho tiếng mưa rơi càng trở lên lớn hơn, hiện trường lại càng thêm căng thẳng.
“Đừng náo loạn, Trữ Dịch ra đi, anh cũng đau, nhưng sự thật là như thế nào, chúng ta còn phải điều tra mới rõ được.” Thân Tử Duệ quyết liệt đáp trả lại, hắn không muốn chuyện này tiếp tục bị nháo lớn hơn nữa, nếu không người bị thương hẳn không chỉ có Ân Tịch, người con gái mà Trữ Dịch liều mạng để bảo vệ hắn cũng không cho phép người nào được phép thương tổn cô.
“Anh không có tư cách đứng ra nói ở đây.” Trữ Hạ vung tay, ném ô che đi, hướng về phía Thân Tử Duệ lớn tiếng gào thét, “Trữ Dịch là anh hai của tôi, là người hiểu rõ tôi nhất, yêu thương tôi nhất, mất anh ấy, tôi có bao nhiêu thống khổ, các người có biết không? Nếu không phải bởi vì Hứa Ân Tịch, anh hai của tôi vốn là sẽ không chết, cô ta chính là hung thủ, chính là hung thủ . . . .”
“Đúng, tôi là hung thủ, Trữ Dịch là vì tôi mà chết, tôi nguyện ý nhận tất cả mọi trừng phạt!” Ân Tịch không có một tia lùi bước, khó khăn nói lên.
“Trừng phạt? Dù có trừng phạt cô thế nào tôi cũng không thể hả giận được, tôi chỉ cần cô trả anh hai lại cho tôi, trả anh hai cho tôi . . .” Nắm đấm của Trữ Hạ như mưa xả vào trên người Ân Tịch, lại không ngừng lắc lư thân thể của cô, “Trả anh hai cho tôi, trả anh hai cho tôi . . . .”
Nước mắt Ân Tịch không thể nhịn được nữa, tựa như suối nước ào ạt mà chảy ra.
Trữ Dịch yêu thương Trữ Hạ thế nào, bọn họ đều biết, người em gái này, cũng rất ngoan ngoãn mà nghe lời anh.
Cả lễ tang cũng vởi vì một màn nháo loạn này, không khí càng trở lên thâm trầm, quái dị.
“Cô nói cô nguyện ý chịu mọi sự trừng phạt?” Bà Trữ lại lần nữa đi lên trước mặt Ân Tịch.
Ân Tịch kiên định gật đầu.
“Cô nói cô muốn bái tế con tôi?”
Ân Tịch lại kiên định gật đầu lần nữa.
“Được, tôi đồng ý với cô.” Bà Trữ vừa nói ra lời