Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh
Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342501
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2501 lượt.
“Ha ha ha ha ha. . .” Tiếng cười không ngừng dứt từ giây phút mà A Đường mở ra.
Tề Tư Gia chết lặng, sắc mặt không còn chút máu, sợ tới mức cả người bất động, tên người hầu phía sau bật người ngã ngửa, ý niệm cuối cùng chỉ có một chữ, tiêu, lần này tiêu rồi.
A Đường nháy mắt một cái, tên đàn em bên cạnh vội chạy đến.
“Người anh em, đơn giản tính một chút, cậu tổng cộng thiếu sòng bạc chúng tôi, gần 2 ngàn vạn, cậu tính như thế nào đây?” Hắn hướng phía A Đường cười hì hì.
“Ta phải tiếp tục chơi.” Tề Tư Gia mạnh miệng hét.
“Người anh em, chơi nữa có thể, nhưng mà cậu trước mắt thiếu tôi gần 2000 vạn, nếu không đưa ra tôi không thể hầu cậu nữa rồi.” A Đường cười nói. “Ý của ngươi là cái gì, tại sao không thể chơi nữa?” Tề Tư Gia lớn tiếng quát.
“Quy củ của sòng bạc như thế nào? Ngươi không rõ sao?” A Đường một phen túm chặt vạt áo của hắn.
“Ngươi muốn làm gì?” Trong lòng Tề Tư Gia hoảng loạn, người của sòng bạc không dễ chọc vào, nhưng mà hắn không cam lòng thua.
A Đường nháy mắt một cái, tên đàn em đã đem một bản cam kết ra để trước mặt hắn. “Ký nó!” A Đường ra lệnh.
Tề Tư Gia nhìn thấy mónnợ gần 2000 vạn trong vòng 3 ngày phải trả đủ, nếu không tiền lãi sẽ vô cùng đáng sợ.
“Không, ta không ký.” Tề Tư Gia theo bản năng cự tuyêth, ký nó không khác gì muốn lấy mạng hắn, hắn nào có gần 2000 vạn chứ, cho dù là lật tung cả nhà ra, chỉ sợ làm cho bà nội đánh chết hắn thôi.
“Có thể không ký, để một bàn tay của mày lại đây.” A Đường vừa nói xong. Tên đàn em liền đã ném ra một cây đao, hơn nữa còn ôm lấy, một tên đàn em khác hung hăng túm lấy thân thể Tề Tư Gia, không cho hắn nhúc nhích.
“Không . . . đừng chặt tay của tôi, tôi ký, tôi ký . . .” Tề Tư Gia sợ tới mức hét lớn cầu xin.
Chính là cây đao nhỏ vừa múa một đường, ngón tay hắn đã đàm đìa máu. A Đường bắt chặt lấy ngón tay đầy máu kia dùng sức mà ấn lên bản cam kết.
“Tư Mục, không tốt rồi!” Mai Luân từ bên ngoài, vội vọt vào.
“Chuyện gì? Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi? Muốn vào phải gõ cửa hơn nữa phải có sự đồng ý của tôi!” Tề Tư Mục thả đồ trang điểm trong tay xuống, vẻ mặt tức giận chuẩn bị dạy dỗ trợ thủ.
“Thực xin lỗi, thật sự là vội quá.” Mai Luân đứng một bên thở phì phì.
“Quên đi, rốt cục có chuyện gì nói mau?” Nhìn thấy bộ dáng chạy trối chết của Mai Luân có thể nhận thấy việc thật sự rất gấp.
“Bên công ty quảng cáo dầu gội đầu đã thay đổi người mẫu.”
“Sao có thể như vậy, cho đến giờ tôi chưa từng gặp mặt giao tiếp với Thân tổng thì làm sao mà đắc tội với ngài ấy chứ? Tôi không nhớ là tôi đã đắc tội ngài ấy, nhất định là hiểu nhầm rồi. Các người hiểu nhầm rồi.” Tề Tư Mục lắc đầu quầy quậy như trước không muốn tin tưởng tất cả là thật.
“Cô có sai hay không, cô có thể trực tiếp đi hỏi Thân tổng, hiện tại hắn đang ở trong văn phòng của hắn, cô bảo chưa từng gặp thì bây giờ có thể đi gặp rồi, nếu như muộn một phút tôi chỉ sợ cả tháng nữa cô cũng không thể gặp hắn đâu.” Tống Hồng như có như không chỉ giáo, ra vẻ đang cố ý giúp đỡ.
“Được, tôi đi tìm ngài ấy giải thích rõ ràng, hiện tại tôi phải làm cho ngài ấy trả lại hợp đồng cho tôi.” Tề Tư Mục hừ một tiếng rồi đi ra ngoài.
Tống Hồng nhìn bóng dáng của cô ta, lộ ra nụ cười âm hiểm, thật sự là một con đàn bà vô dụng. Luận về sự xinh đẹp cùng hòa khí, cô ta kém Hứa Ân Tịch, luận âm mưu và quỷ kế, cô ta kém chị gái mình, chỉ có điêu ngoa, tùy hứng, độc ác là có thừa. Duy nhất có lòng tham là có thể sánh kịp với người chị có đầu óc của cô ta. Nhưng mà ả ta chết rồi thì bây giờ Tề gia chỉ có thể đợi ngày suy tàn thôi. “Xem ai còn có thể giúp mày nào.” Tống Hồng dùng sức bẻ gẫy cây bút trong tay mình.
Bà sẽ làm cho cô ta phải trả giá đắt cho sự kênh kiệu không biết lễ nghĩa của cô ta.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Ở trước mặt Thân Tử Kiều, Tề Tư Mục không dám có hành động thiếu suy nghĩ nào.
“Cô tìm tôi? Nhưng ngay cả một câu cũng không nói thì tìm làm gì?” Thanh âm lạnh như băng của Thân Tử Kiều vang vọng trong căn phòng rộng lớn.
“Thân tổng, hôm nay tôi đến tìm ngài, chủ yếu là muốn hỏi ngài không biết có phải ngài có chút hiểu lầm với tôi hay không?” Tề Tư Mục đứng ở bên cạnh bàn làm việc nhìn khuôn mặt anh tuấn mà nham hiểm của người đàn ông trước mặt.
“Hiểu lầm, cái gì gọi là hiểu lầm?” Hắn nhẹ nhàng nhả ra một ngụm khói.
“Nếu không có hiểu lầm, vì sao ngài lại lấy lại quyền đại diện quảng cáo dầu gội đầu của tôi chứ?” Tề Tư Mục thấy hắn đã không còn lạnh lùng nữa, miệng nhẹ nhàng nói, nói ra toàn bộ bất mãn oán hận.
“Không có hiểu lầm, không có nghĩa là tôi sẽ không hủy bỏ.”
“Sao lại thế? Tôi không hiểu rõ ý của ngài.” nếu không có hiểu lầm, sao vô cớ lại không cho tôi bản hợp đồng này, nguyên nhân là gì cô ta ghĩ mãi không ra.
“Bởi vì tôi thích, tôi cao hứng nên làm như vậy.” Thân Tử Kiều quay đầu lại, một bàn tay nhẹ nhàng mà nắm lấy cằm của cô ta, cúi đầu nhìn về người có đến năm phần giống với Tề Tư Di này.
Hắn chính là muốn bức cô ta, bức c