Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342200
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2200 lượt.
là chuyện ngoài ý muốn, mẹ tao căn bản không có bức chết bà ta, chẳng qua chỉ muốn bà ta không quấn quýt lấy ba tao nữa, mẹ tao cũng không nói sẽ không nhận nuôi Tử Kiều. . . ."
"Tao nhổ vào! Nếu không phải mẹ Tử Kiều đã chết, mẹ mày làm sao có thể để cho Tử Kiều bước vào cửa, căn bản là không bao giờ!", hắn một câu đánh trúng chỗ yếu của Thân Tử Duệ.
Thân Tử Duệ bị lời nói của A Lực chấn động, năm đó khi chuyện xảy ra, hắn còn nhỏ, nhưng cũng đủ thông minh để biết, tính cách của mẹ hắn mạnh mẽ như vậy, tuyệt đối sẽ không cho ba đi lấy một người phụ nữa thứ hai, lại càng không cho phép con riêng bước chân vào Thân gia.
Thân thị huy hoàng như ngày hôm nay, Hạ gia đã giúp đỡ rất nhiều, cho nên ba đối với mẹ cũng không dám làm trái nhiều.
Ân oán đời trước nhất định phải truyền tiếp cho đời sau sao? Nếu không phải Thân Tử Kiều và mẹ của hắn tham lam, tơ tưởng đến tài sản của Thân gia, sao ba có thể để họ sống cuộc sống như thế này đâu?
Suy nghĩ của hắn vẫn đang trôi dạt, ánh mắt A Lực gắt gao nhìn, ống tiêm trên tay chậm rãi nắm chặt. . . .
Tinh lực của A Lực vẫn đặt ở trên người Thân Tử Duệ, chỉ đợi đề phòng của hắn thả lỏng, hắn mượn ống tiêm hướng cổ hắn cổ đâm tới, mũi kim đâm vào không chết cũng phải tàn tật, không tàn tật cũng phải dùng ma túy, Thân Tử Duệ hôm nay là không có khả năng thoát được.
Hắn nắm chặt ống tiêm, mắt tình nhìn thẳng một tia mạch máu hiển lộ trên cổ hắn, chỉ cần nhẹ nhàng đâm một cái, máu trong cơ thể sẽ phun ra đây; hắn phải thử một lần, là ống tiêm của hắn mau hay là súng của hắn mau?
Ân Tịch tuy rằng lui ra phía sau một chút, nhưng là vị trí của cô cũng không có cách quá xa, cô nhìn thấy bàn tay A Lực nắm chặt ống tiêm cùng ánh mắt truyền lại, cô lập tức hiểu được bước tiếp theo A Lực muốn làm chuyện gì. . .
Ân Tịch mạnh mẽ đứng lên, ở trong nháy mắt khi mà tay A Lực nâng lên, cô nhanh chóng hướng tới phía Thân Tử Duệ vọt qua, lớn tiếng hô : "Cẩn thận!"
Cô gắt gao ôm lấy thân thể hắn, đứng ở trước mặt hắn. . . . . .
A Lực vươn ống tiêm hung hăng đâm vào trên lưng Ân Tịch, máu tươi dần dần xuất hiện trên nền áo màu trắng, giống như một đóa hồng đỏ rực.
"Ân Tịch. . . . . ."
Ở thời khắc mà hắn hô lên tên của cô, hắn xoay tay bóp cò súng, nhằm thẳng đầu A Lực, không chút do dự đè xuống.
A Lực mở to hai mắt, gắt gao địa nhìn hình ảnh bọn họ ôm lẫn nhau . . . . . . Trước khi chết, hắn cũng không có hoàn thành nhiệm vụ Thân Tử Kiều giao cho hắn.
Thân Tử Duệ ôm thân thể Ân Tịch, nhanh chóng lên xe, vệ sĩ lái xe, hắn lớn tiếng thúc giục : "Nhanh lên! Nhanh lên! Đạp chân ga mạnh nhất!"
"Tử Duệ. . . . . ." Ân tịch nhìn thấy bộ dáng lo lắng của hắn, cô cảm thấy chính mình thực hạnh phúc.
"Ân Tịch, em sẽ không sao đâu!" Hắn nhẹ giọng mà an ủi cô, không có thương tổn đến bộ phận trọng yếu, sẽ không gặp chuyện không may, chính là hắn vẫn không thể ức chế được địa khẩn trương, chỉ cần nhìn đến cô đổ máu, hắn liền đau lòng, huống chi, máu này vẫn là chảy thay hắn.
"Nếu cứ như vậy chết đi, em cũng sẽ mãn nguyện rồi, như vậy anh sẽ không phải phiền lòng vì em dùng ma túy, không phải sao?" Thanh âm của cô nhẹ như vậy, yếu ớt như thế, giống như nói với chính mình vậy, mấy năm nay, cô cũng cảm thấy mình mệt mỏi quá rồi .
"Thực xin lỗi, Ân Tịch, là anh sai, anh không nên rời khỏi em, không nên để cho người khác chăm sóc em". Hắn rất hối hận, hắn không nên vì trả thù Thân Tử Kiều mà xem nhẹ Ân Tịch, lại càng không nên tin tưởng A Lực, bởi vì hắn không biết nhìn người cho nên mới khiến cô chịu nhiều thương tổn như vậy.
"Anh không cần xin lỗi em, em thật sự mãn nguyện rồi". Tay cô quấn lên trên cổ hắn, ngủi được mùi hương nam tính quen thuộc, cô cảm thấy thực thỏa mãn, rất vui vẻ.
"Ân Tịch, em nghe đây, em không thể dễ dàng từ bỏ như vậy, em còn nợ anh rất nhiều? Anh tuyệt đối không cho phép em rời đi, em phải sống , còn phải sống cùng anh". Hắn gắt gao mà ôm cô, dọc theo đường đi càng không ngừng cùng cô nói chuyện.
Từ khi bọn họ nhận thức một khắc kia mà nói. . . . . . Ân Tịch nghe, mỉm cười từ từ nhắm hai mắt. . . . . . Nguyên lai này hết thảy, bọn họ đều nhớ rõ, nhớ rõ như vậy . . . . . .
——————————————————
Ý thức của Hạ Vũ đã chậm rãi khôi phục, có thể cho Trần Hãn tới gần cô, nghe hắn nói . . . . . . Thậm chí, cô bắt đầu ỷ lại hắn, không biết vì cái gì, cô chính là không muốn tỉnh lại đối mặt chân thật với bản thân mình.
Bác sĩ cũng chỉ biết lắc đầu, bệnh của cô là bệnh ở trong lòng, chỉ cần chính cô nguyện ý mở ra khúc mắc, mới có thể khỏe lại.
Đang lúc Trần Hãn không biết làm thế nào, người nhà Hạ gia xuất hiện .
Hạ Thiên Triệu mang theo một người đàn ông xuất hiện ở trước mặt Trần Hãn, thời điểm Trần Hãn nhìn thấy ông ta, có một loại cảm giác rất mãnh liệt, nhưng là không thể nói rõ đây là loại mãnh liệt gì, thẳng sau khi ông ta rời khỏi, hắn mới hiểu được, đó là một khí thế, là khí thế trên người.
"Đây là cha tôi, Hạ Trảm Bằng". Hạ Thiên Triệu đơn giản nói.
Trần Hãn nhìn thấy người đàn ông tràn đầy tinh lực trư