Giáo Sư, Em Có Thể Tốt Nghiệp Chưa?
Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342192
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2192 lượt.
mặt ông.
"Hạ Vũ, hai chữ baba này chắc là trong lòng con đã không còn ấn tượng, nhưng là có một số thứ, vĩnh viễn cũng không thể thay đổi được, đó là huyết thống tình thâm. Vô luận con đi đến đâu, ta đi đến đâu, chúng ta là chảy cùng một dòng máu, đây là thân tình, đây là cha cùng con gái, vĩnh viễn cũng không có thể thay đổi."
Này đó là những lời chân thật từ đáy lòng của Hạ Trảm Bằng, tuổi càng lớn, càng ngày càng cảm thấy được người bên cạnh có thể tín nhiệm càng ít đi, cho dù là đứa nhỏ do chính mình thân sinh, đều chỉ có thể lựa chọn không tin tưởng, ông như vậy, lại như thế không đau lòng chứ?
"Ta biết con vẫn hận baba, không phải hận baba không thương ngươi, con càng hận chính là ta không thương mẹ của con."
Ánh mắt ông xa xăm, chữ yêu trong cuộc sống của ông, giống như một giấc mộng, cả đời này ông từng có vô số nữ nhân, chính là người phụ nữ làm cho Hạ Trảm Bằng chân chính yêu chỉ có một, trừ bỏ nàng, hắn không bao giờ . . . có yêu ai nữa.
Lời nói của ông nhanh chóng lan vào lòng của Hạ Vũ, baba của cô rốt cục chính mồm nói cho cô biết, baba cô không thương mẹ của cô, cứ việc đây là chuyện cô biết từ ngày còn rất nhỏ.
"Ông không thương mẹ vì sao, vì sao lại cưới bà?" Miệng của cô đột nhiên nói ra những lời này, phản ứng là tự nhiên như vậy, tự nhiên đến chính cô đều không biết.
Đây chính là vấn đề mà nhiều năm nay cô vẫn muốn hỏi, cứ như vậy theo bản năng mà từ miệng của cô đi ra.
Hạ Trảm Bằng hơi hơi kinh ngạc, nhưng không đề cập tới chuyện cô đã tỉnh, như vậy có lẽ cũng có lợi cho Hạ Vũ, ông muốn thay cô cởi bỏ khúc mắc này. .
"Khi mẹ con cười lên, có hai má lúm đồng tiền, vởi vì hai lúm đồng tiền này, ta đi đến nhà của bà ngoại con cầu hôn, mẹ con đương nhiên không chút do dự mà đồng ý gả cho ta."
"Hai má lúm đồng tiền?"
"Đúng vậy, bởi vì lúm đồng tiền, cực kỳ giống nàng, cho nên ta cưới mẹ của con."
"Nhưng là mẹ cả đời chỉ vì ông mà sống, ông sao lại có thể đem bà ấy thành một cái bóng, nếu thật là bóng dáng, vậy ông vì cái gì không thể yêu thương cái bóng dáng này?"
"Ta đã từng nghĩ đi yêu một người phụ nữ khác, chính là Hạ Vũ, tha thứ cho baba, trừ bỏ nàng, rốt cuộc ta không thể yêu được người khác."
"Nếu ông không thể yêu một lần nữa, vậy ông vì cái gì lại cưới mẹ nhỏ đấy? Vì cái gì lại kết hôn với người đàn bà độc ác như vậy, nếu không phải ông cưới bà ta, mẹ cũng sẽ không chết." Tất cả nghi vấn của cô, tất cả oán hận đều hỏi ra.
"Ta cưới mẹ nhỏ của con là bởi vì lông mày bên trái của bà ấy có một cái nốt ruổi, ở vị trí kia, nàng cũng từng có một cái." Nói lên này đó, trong mắt ông ta lại lóe lên một tầng sáng.
Hạ Vũ là lần đầu tiên nhìn đến baba mình biểu cảm như vậy, baba trong ấn tượng của cô vĩnh viễn đều là lạnh như băng, vô tình, lãnh huyết, đạm mạc. . . . . .
"Bởi vì người phụ nữ mà ông yêu lông mày bên trái có một cái nốt ruồi, cho nên ông cưới mẹ nhỏ, ông đã yêu bà ấy như vậy, vậy vì cái gì ông không cưới bà ấy, tại sao lại cưới nhiều bóng dáng như vậy? Tạo thành nhiều bi kịch cho phụ nữ như vậy?"
Cô thật sự khó hiểu, không thương một người, vì cái gì có thể sống cùng bọn họ chứ?
"Nếu không phải là lúc ta còn trẻ không cố chấp, nếu ta không lầm lỗi, nếu ta có thể cái gì cũng không muốn, có lẽ nàng sẽ theo ta cùng một chỗ. . . . . ."
Cô chờ Hạ Trảm Bằng nói tiếp, mà ông lại hơi hơi cúi đầu, cô rõ ràng thấy khóe mắt ông ta có rớm một giọt lệ.
Đó là người cha lãnh huyết vô của cô sao? Ông ta sẽ rơi lệ sao? Sẽ vì một người phụ nữ mà ông ta hoài niệm rơi lệ sao? Này đối với Hạ Vũ mà nói, là một loại kinh ngạc, cô vẫn nghĩ đến baba là người không có cảm tình, hiện tại, cô phát hiện cô sai lầm rồi. . . . . .
"Lông mày bên trái của nàng có một nốt ruồi màu đỏ, khi cười rộ lên có hai lúm đồng tiền, thời điểm kia khi ta bị thương, là nàng đã cứu ta, ta không có nói cho nàng ta là ai, ta cũng không có nói cho nàng ta có mẹ cả của con, vết thương của ta nhờ vào chiếu cố của nàng mà dần dần bình phục, nàng cũng đem hết thảy cho ta, đó là cũng là ba tháng hạnh phúc nhất trong cuộc đời của chúng ta, lúc sau, nàng biết thân phận của ta, nàng không muốn nhân nhượng làm bà hai, nàng cũng không ép ta ly hôn, nàng chính là trốn đi, cả đời này ta đều không có tìm được nàng nữa. . . . . ."
"Vậy hiện tại bà ấy ở đâu?"
"Ta vẫn không từ bỏ tìm nàng, nhưng là thủy chung không có tìm được." Thì ra nếu ai đó thực sự mốn trốn một người, thế giới dù có nhỏ lại cũng sẽ không tìm ra.
Hạ Vũ có chút tự giễu mà cười, nguyên lai đây là đáp án mà cô muốn tìm, người đàn ông này khống chế vận mệnh của ba người phụ nữ, nhưng người đàn ông này chỉ yêu có một người, một người phụ nữ mà cả đời này ông ta không tìm được.
"Hạ Vũ, thực xin lỗi!"
Ông ta vươn tay, nắm lấy hai tay của Hạ Vũ, động tác thân mật như vậy làm cho Hạ Vũ có chút ấm áp mà cũng xa lạ.
"Ông không cần phải xin lỗi, bởi vì ông chưa từng hy sinh cái gì cho tôi, cũng chưa từng được cái gì từ tôi." Cường ngạnh của cô lại hồi phục, đối với người baba này, cô thủy chung không muố