Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Giấu Mặt

Người Tình Giấu Mặt

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342187

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2187 lượt.

cũng thực hạnh phúc . . . .
Người đàn ông thứ tư lên, không có cho ả chút thời gian thở dốc nào, đánh sau vào thân thể của ả, mạnh mẽ mà va chạm vào ả, liều mạng yêu cầu trong cơ thể ả . . . . .
Người thứ 4 mệt mỏi, đã có người thứ năm tiếp theo . . . . .
Thư 5 mệt đến thứ 6, mà hết thứ 6 thì đến thứ 7, thứ 8 . . . .
Tề Tư Mục mới biết được bản thân mình thật sự là muốn chết, hạ thân chảy ra không phải là nước mà là máu . .






Hạ thân Tề Tư Mục chảy ra máu, nhiễm đỏ một mảng lớn thảm màu trắng, Thân Tử Kiều mới bảo hạ nhân dừng tay.
Xoay người, hắn nói với A Khôn, "Thay tôi tra Hứa Tiểu Ức ở đâu, đào ba tấc đất lên cũng phải tìm được."
"Vâng." A Khôn đáp lời.
"Thân Tử Duệ. Đùa với tôi, liên hợp với cảnh sát để hại tôi, tôi sẽ làm cho cả nhà anh chết, A Lực đã chết, tôi khiến cho con gái của anh đi sang kiếp sau mà hưởng hạnh phúc." Hắn ở trong lòng lặng lẽ nói, bàn tay nắm chặt chậm rãi buông ra.
Sửa sang một chút quần áo trên người, cất bước hướng phía ngoài đi đến, phía sau hắn, cũng đi theo một đám người, chỉ còn lại Tề Tư Mục hấp hối ở biệt thự.
Trời chiều hạ xuống chiếu rọi lên người cô, đứng ở một biển hoa rộng lớn, tĩnh lặng như xử nữ.
Thân Tử Duệ đi đến bên người cô, nhẹ giọng gọi tên của cô: "Ân Tịch!"
Cô quay đầu lại, nhìn ánh mắt hắn, mỉm cười, một cỗ nhu tình không thể nói lên bằng lời ở trong đáy mắt của lẫn nhau bừng sáng lên.
Hắn thất thần nhìn cô, thậm chí đã quên mục đích hắn đi tới, không biết vì cái gì, hắn nhìn cô bao lâu cũng cảm thấy không đủ, cho dù là 24/24 giờ, lúc nào cũng nhìn thấy cô, hắn đều là mê luyến như vậy.
"Trên tay anh giấu gì đó?" Ân Tịch nhìn thấy hắn chắp tay sau lưng, tò mò trêu ghẹo hắn.
Lời nói của Ân Tịch nhắc nhở hắn, nhưng ánh mắt hắn vẫn như trước không có rời đi.
Ân Tịch đối mặt với ánh mắt yêu say đắm nóng bỏng như thế, lòng của cô quả là ấm áp, tâm tình khẽ buông lỏng.
"Đã lâu không có kéo đàn, đến đây, thử một lần đi." Hắn từ phía sau lấy ra một cái đàn vi-ô-lông.
Ánh mắt Ân Tịch bừng sáng lên, rất trong, cảm động mỉm cười, âu yếm cầm lấy đàn.
"Anh đi Pháp?" Ân Tịch cầm lấy đàn, vẻ mặt mang theo kinh ngạc.
"Em còn nhớ rõ." Thấy cô nhận ra chiếc đàn, lòng Thân Tử Duệ tràn ngập niềm vui nho nhỏ, thoản mãn không nói thành lời.
Trong lòng Ân Tịch ngọt ngào mỉm cười, Thân Tử Duệ lại quay lưng lại, còn cứ như vậy mà đối mặt cô, hắn sợ rằng còn tiếp tục đối mặt cô như thế hắn sẽ không thể khống chế được chính mình, càng lún càng sâu.
Cô đem đàn đặt ở trên vai trái, tay phải nhẹ nhàng mà kéo, thanh âm tuyệt vời theo động tác chậm rãi của Ân Tịch chậm rãi truyền đi, phiêu lãng trong cả hoa viên của biệt thự Thân gia.
Thân Tử Duệ yên lặng đứng sang một bên, đường mòn bên cạnh hoa viên, có một cây đàn dương cầm, hắn nhẹ nhàng mà ngồi xuống, theo âm điệu của Ân Tịch mà đánh lên một khúc nhạc . . . .
Hắn nhắm mắt lại, thật không ngờ rằng, làn điệu như thế của cô, cảm thụ được suy nghĩ của cô, khi thì ưu sầu, khi thì vui vẻ, khi lại nhung nhớ . . . . Vô luận cô như thế nào, hắn đều dùng âm nhạc nói cho cô biết, hắn vẫn sẽ mãi mãi ở bên cạnh cô.
Mặt trời chiều ngả về tây, hương thơm tươi mát bốn phía.
Gió khẽ lay động, tóc dài phiêu dạt, tà váy bay bay.
Mười ngón tay thon dài, kết hợp với đàn . . . hắn cách cô hơn một thước, ngẫu nhiên một cái ngẩng đầu, một nự cười yếu ớt, sóng mắt động như tình, hai người ăn ý ngày càng hòa hợp.
Nếu có thể, Ân Tịch thật hy vọng thời gian có thể ngừng trôi, dừng ở hình ảnh này, bọn họ có thể cứ như vậy vui vẻ tiếp tục, lấy tiếng đàn làm bạn, có trời chiều làm bạn, ráng vàng, gió nhẹ . . .
Trong cuộc đời con người, có thể gặp được một người đàn ông như vậy, quả là môt chuyện hạnh phúc đến cỡ nào. Lòng Ân Tịch tràn ngập cảm động, giờ khắc này, cô rất hạnh phúc, khi cô ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt nhu tình của hắn, cô cũng thấy đủ hạnh phúc rồi.
Không có ngôn ngữ, chỉ có tiếng đàn, không tiếng động lại càng hơn có âm thanh, có Ân Tịch ở bên cạnh, Thân Tử Duệ không cầu mong gì nữa, đây là tình yêu dâng tràn của hắn và cô.
Dưới tàng cây, ánh trăng tươi mát tuôn chảy, bóng lồng bóng, hoa cỏ lững lờ.
"Có mệt không?" Thân Tử Duệ nắm lấy tay cô đặt ở trên tay chính mình, Ân Tịch mặc cho hắn cầm, không giãy dụa.
Lúc này đây xin hãy cho cô được ích kỷ một lần, để cho cô có thể mượn hạnh phúc này đi, mượn rồi sẽ trả lại.
Ân Tịch ngẩng đầu lên, lộ ra mỉm cười, lắc đầu.
"Vậy em có đói bụng không?"
Ân Tịch như trước lắc đầu, nhợt nhạt cười, không hiểu, đối với hắn, cô đã muốn cười, trong lòng vui vẻ như một con ong mật nhỏ, bay trên tất cả những đóa hoa khắp cánh đồng mà không thấy mệt.
"Ân Tịch!" Hắn nhẹ giọng mà khàn khàn gọi , sau đó đem cô ôm vào trong ngực chính mình.
"Tử. . . Duệ!" Thanh âm của Ân Tịch rất nhẹ rất nhẹ, nhẹ đến mức ngay cả cô cũng không nghe rõ lắm.
"Gọi anh một tiếng nữa được không?" Hai tay hắn ôm mặt cô, nghịch ngợm cưỡng cầu .
"Không muốn . . . .