Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342412
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2412 lượt.
, người đàn ông này khiến cô ghê tởm, cô chán ghét loại đàn ông như vậy! Trong lòng cô tự nhắc nhở chính mình, đúng vậy cô chán ghét người đàn ông không ngừng nhục nhã cô.
Tay hắn ở trong cơ thể cô ta tùy ý dùng sức, dịch yêu ở tay hắn bắt đầu nhộn nhạo lên, mà hắn lại càng không để ý đến người bên cạnh đang hét chói tai, thậm chí thanh âm của cô ta chỉ là muốn kích thích Ân Tịch, khoe khoang cô ta được ân sủng . . .
Con ngựa dưới động tác của bọn họ bước chân càng nhanh hơn, mà Niếp Thanh dưới tình huống kích thích như vậy cũng nhanh chóng đạt đến cao trào . . . .
Ngay thời điểm mà cô sắp chính thức lên đỉnh, di động của Thân Tử Duệ vang lên, hắn không chút thương tiếc từ trong cơ thể cô ta nhanh chóng rút ra.
“Ưm . . . Tử Duệ đừng . . . . Tử Duệ ! ! !” Trong mắt cô tràn đầy bất mãn, tình dục nồng đậm còn chưa có rút đi, mà hắn lại không thèm liếc mắt lấy một cái nhẹ nhàng nhảy xuống ngựa hướng chòi nghỉ ngơi bên cạnh đi đến.
Dục vọng không được đáp ứng Niếp Thanh vẫn trên lưng ngựa chạy đi, trong lòng kìm nén vô số ủy khuất không dám bộc phát, chỉ có thể mặc cho thân thể xóc nảy trên lưng ngựa, thấy Thân Tử Duệ dần dần lùi về phía sau cô, trong lòng cô ta hiện lên một ý niệm, dục vọng không được đáp ứng trong thân thể chậm rãi bị dập tắt, thay vào đó là một ý niệm khác, mà ý niệm này so với dục vọng có vẻ khiến cô ta càng thêm hưng phấn hơn.
Niếp Thanh nhẹ nhàng mà đạp vào bụng ngựa, lôi kéo dây cương, thật thuần thục mà cúi rạp đầu xuống, hướng về phía Ân Tịch đi đến.
“Hứa tiểu thư, xem ra đây là lần đầu tiên cô cưỡi ngựa, tôi đến giúp cô nha!” Niếp Thanh nhảy xuống ngựa, nhiệt tình nói.
”Không cần, tôi chính mình có thể xoay sở được.” Cô thản nhiên từ chối, bởi vì cô biết, người đàn bà này tuyệt đối sẽ không đơn giản như vậy mà muốn giúp mình.
“Tôi không giúp cô, cô cũng không dám tới gần ngựa, chẳng lẽ cô muốn cho Tử Duệ trở về còn nhìn thấy bộ dáng cô không dám lên ngựa sao? Hoặc là cô như vậy chính là muốn cho Tử Duệ có thể cùng cưỡi ngựa với cô, muốn mượn cớ này để câu dẫn anh ấy!” Lời của cô ta bắt đầu nổi lên châm chọc, mặc kệ như thế nào, cô ta chính là muốn Hứa Ân Tịch ngồi lên lưng ngựa.
“Tôi không phải là người nhàm chán như cô!”
Một ý niệm xấu xa hiện lên trong não cô ta, gắt gao mà giật cương ngựa, dùng sức mà đạp vào bụng ngựa, lại giơ roi lên hung hăng quất vào mông nó.
“Cha . . . . . Cha. . . .” Con ngựa bắt đầu hướng phía trước chạy tới, mà khi mới bắt đầu chạy cô ta cố tình làm cho ngựa của chính mình va vào con ngựa của Ân Tịch.
Một tiếng hí dài vang dội, con ngựa của Ân Tịch nháy mắt đã phẫn nộ hung hăng lồng lên, một mạch đuổi theo con ngựa của Niếp Thanh phi như điên.
“A. . . cứu. . . .” Ân Tịch còn chưa kịp định thần thì con ngựa đã nhanh chóng cuồng loạn chạy lên, mà cô đã sợ tới mắt nhắm mắt lại, lớn tiếng thét chói tai, thanh âm nhanh chóng vọng vào lỗ tai Thân Tử Duệ.
Niếp Thanh rất nhanh đã quơ roi ngựa trên tay lên, chỉ có làm cho con ngựa của chính mình chạy nhanh hơn mới có thể kích thích cho con ngựa kia đuổi càng hung giữ hơn, mới có thể nhanh chóng làm cho Hứa Ân Tịch bị ngã xuống khỏi lưng ngựa, đây đều là hai con ngựa hung giữ, một khi đã khơi mào sự tức giận của chúng thì rất khó mới có thể dập tắt được.
“Ngựa ơi . . . . . ngựa ơi . . . cầu mày đừng chạy nữa, . . . . Xin đừng chạy nữa. . . . .” Ân Tịch sợ tới mức lớn tiếng hét lên, trong lòng bắt đầu hoảng loạn, đối với ngựa cô không có kinh nghiệm gì, ý niệm duy nhất là túm chặt lấy giây cương.
“Đáng chết ! ! ! ! !” Thân Tử Duệ xoay người ném điện thoại đi, lớn tiếng tức giận mắng một câu, bắt đầu chạy đến chỗ một con ngựa khác, ra sức hướng phía Ân Tịch đuổi tới.
_________________
Trong một căn phòng xa hoa, Thân Tử kiều thỏa mãn mà rời khỏi thân hình lõa lồ của một cô gái.
“Thân tổng, còn muốn sao?” cô gái tựa hồ còn muốn chơi lại cái trò chơi kia, xoay người hai chân thon dài lại kều tới.
“Muốn sao? Cảm thấy dạy dỗ như vậy còn chưa có đủ kích thích sao? ” Khẩu khí của Thân Tử Kiều đột nhiên thay đổi, thời điểm dục vọng của hắn đã chấm dứt, hắn cực kỳ chán ghét đàn bà ép buộc, không phải hắn không thể cho, mà là hắn cảm thấy được đã không còn chút hứng thú nào mà vui đùa với cô ta nữa.
Trong đầu hắn lại bắt đầu hiện lên khuôn mặt thanh mĩ của một cô gái, đúng vậy, hắn đang mãnh liệt khát vọng cô gái này.
“Cám ơn Thân tổng đã chiếu cố. . .” Cô gái có chút xinh đẹp kia vĩnh viễn là thông minh, hiểu được tất cả chỉ là một hồi giao dịch, miễn cưỡng vươn vai một cái, không có do dự đứng dậy mặc quần áo, sau đó rời đi.
“Hứa Ân Tịch, một ngày nào đó cô sẽ phải nằm dưới thân Thân Tử Kiều tôi, nếu như tôi không chiếm được thì những thằng đàn ông khác cũng đừng có mơ. ” , hắn hung hăng mà bóp chặt một điếu thuốc trong tay.
-------------------------
“Tin tức này có thể tin được không?” Thân Tử Kiều nhìn A Khôn, có chút nghi ngờ hỏi .
“Xác định là tuyệt đối có thể tin cậy, Thân Tử