XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Giấu Mặt

Người Tình Giấu Mặt

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342414

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2414 lượt.

ếp Thanh cười hi hi chạy đi, nhanh chóng chọn con ngựa mà cô ta muốn.
“Tôi bảo cô cưỡi thì cô phải lên, đừng có phản bác lại lời của tôi, lại càng không nên khiêu chiến tính nhẫn nại của tôi.” Thân Tử Duệ đi sát vào bên người cô, lạnh lùng nói . . . .
Ân Tịch chỉ là thản nhiên quay đi, ánh mắt không chút bất mãn.
Bộ dáng máy móc của cô làm cho hắn phẫn nộ, tất cả đàn bà đối với hắn đều là tranh thủ làm nũng, cô gái này lại luôn ngược lại, để xem bộ mặt này, để hắn nhìn xem cô có thể giả bộ đến khi nào.
“Tử Duệ, anh mau tới a, mau tới đi!” Thanh âm kiều diễm có phần khiêu khích của Niếp Thanh vang lên, Thân Tử Duệ nhìn về phía Ân Tịch lần nữa, biểu tình của cô dường như vẫn không có biến hóa.
Lưu lại cho hắn chính là một bóng lưng lãnh đạm mà nhu nhược, cô hướng về phía một con ngựa khác đi đến, Thân Tử Duệ chạy về phía Niếp Thanh, nhún một cái dứt khoát đã ngồi nên ngựa.
Theo bản năng thân thể Niếp Thanh dựa cả vào người hắn, gắt gao dán vào ngực hắn.
“Như thế nào ngựa còn chưa có chạy em đã không an phận rồi chứ?” Hắn máy móc mà nhìn cái người đang nhiễu loạn trong lồng ngực, nói một câu.
“Chán ghét, anh thật là phá hư, người ta chỉ muốn ngồi ổn định hơn một chút thôi.” Cô ta giả bộ thẹn thùng mà làm nũng, tay nhỏ lại nhẹ nhàng vuốt ve xuống.
“Càng lúc càng lớn mật, hôm nay còn chưa có ăn no hay sao?” Thân Tử Duệ vừa dứt lời, đã hóa bị động thành chủ động, một tay nắm dây cương ngựa, tay kia thì hướng tơi nơi đẫy đà của cô ta dùng sức mà nắn bóp cho nó nóng bừng lên.
“A . . . Tử Duệ, anh nhẹ một chút chứ!” Cô ta đèn nén cảm giác đau đớn, thẹn thùng nói.
Con ngựa chậm rãi chạy về phía trước, tay của hắn đang luồn trong quần áo của cô ta, có vẻ đường hoàng và rõ ràng như vậy, con ngựa nhẹ nhàng có chút chuyển biến, màn này liền lộ ra ngay trước mắt Ân Tịch.
“Không phải là em muốn kích thích sao?” Thanh âm của hắn trở lên gầm gừ, tay đang xoa nắn càng thêm dùng sức mà nhéo.
Ân Tịch không ngờ tới, vừa mới ngẩng đầu đã đập ngay vào mắt cảnh tượng này, thanh âm có vẻ uyển chuyển yêu mị, chính là vừa nghe thấy thanh âm khó nghe đó càng khiến cho Ân Tịch không màng nghĩ tới, bởi vì cô không muốn làm cho bản thân mình cảm thấy đố kỵ và phẫn nộ trước đôi nam nữ hạ tiện này.
Đúng vậy, cô hẳn là làm bộ như cái gì cũng không biết, cho dù là cô có nhìn thấy hết thảy, nhìn đến rõ ràng thế nào, coi như là lần nữa xem cảnh nóng bị hạn chế đi, cô chỉ có thể như vậy an ủi chính bản thân mình.
Con ngựa ở ngay trước mắt cô mà cô vẫn không dám tới gần, theo bản năng bài xích, một hồi sau, con ngựa không kiên nhẫn hí lên vài tiếng, giống như phản đối lại bài xích của cô, cứ như vậy Ân Tịch lại càng không dám đến gần con ngựa.
Từ xa nhìn lại, vẻ mặt e ngại của cô vẫn là đập vào mắt hắn, không hiểu sao hắn có một tia đau nhức, cư nhiên hắn còn muốn chạy qua đó giúp cô, muốn ôm cô vào lòng cùng cưỡi ngựa tung chạy, ý nguyện này chợt lóe qua đầu hắn, Thân Tử Duệ quả quyết bắt đầu ngăn chặn ý nghĩ này, đây là một ý nghĩ thật đáng sợ.
Tay hắn lại càng dùng sức mà niết vào nơi tư mật của người đàn bà trước mặt, mà là người đàn bà này luôn luôn như là vì hắn mà chuẩn bị vậy, liền ngay cả khi mặc đồ cưỡi ngựa cũng chọn váy mà bên trong lại không có mặc nội y.
Chỉ cần tay hắn nhẹ nhàng tiến vào, đã nhanh chóng có thể chạm tới nơi mẫn cảm của cô ta, hơn nữa thuần thục mà khơi mào trung tâm u cốc đó, xoay tròn rất nhanh, lực so với bình thường lại mạnh hơn vài phần, Niếp Thanh bắt đầu có chút chịu không nổi chiếm giữ mạnh mẽ mang thêm bảy phần thô bạo hôm nay của Thân Tử Duệ.
“Tử Duệ . . . em . . . Em muốn nhẹ một chút. . . .” Cô ta tựa như hưởng thụ mà cũng giống như thống khổ mà ngâm lên.
“Được, như vậy đi nha!” Tay hắn không buồn hỏi xem cô có đồng ý hay không đã với vào nơi mẫn cảm của cô lần nữa.
“A . . .” Cô đột nhiên hét lớn lên, tập kích bất ngờ mãnh liệt như vậy, làm cho thân thể của cô càng thêm phấn khích so với bình thường.
“Đừng nhẹ vậy . . . . Em muốn mạnh hơn . . . . Tử Duệ!” Cảm xúc của Niếp Thanh bắt đầu bị kích động, dục vọng trong thân thể lại lần nữa thức tỉnh.
“Không phải không thích mạnh sao? Vì cái gì đột nhiên lại muốn?” Lời nói của hắn mang theo tia trào phúng, đàn bà ở dưới thân hắn, vĩnh viễn đều là ham muốn lại ham muốn, mà người phụ nữ hắn thực sự khát vọng lại vẫn như trước duy trì khoảng cách với con ngựa, tay hắn giật mạnh một cái, dừng lại.
“Không . . . Tử Duệ . . . . . đừng có ngừng. . . . . . cầu anh, em muốn . . . . Thanh nhi muốn . . . .” Cô ta bắt đầu ra sức biểu hiện công phu dụ hoặc của mình, dục vọng đang thúc dục cô, cô phải làm cho người đàn ông này thấy sự phóng đãng của cô, không có người đàn ông nào không thích đàn bà phóng đãng cả.
Lời này tuy rằng không có sai, nhưng là một người đàn ông một khi đã thực sự động tâm, phóng đãng như vậy, công phu trên giường của nữ nhân có cao siêu cỡ nào thì cũng không thể thắng nổi lý lẽ của con tim.
Ân Tịch không có nhìn hắn để cầu cứu, mà là lạnh lùng nhìn tất thảy những chuyện này