XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Giấu Mặt

Người Tình Giấu Mặt

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342416

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2416 lượt.

nở rộ như thiên sứ vậy, có lẽ ở trong mắt người hầu, cô đẹp giống như một tiên nữa trên trời.
“Tôi không sao, không cần lo lắng, tôi chỉ là muốn đi lại một chút sẽ không ảnh hưởng đến vết thương.” Ân Tịch rất hòa nhã mà nhìn cô ta.
”Cái đó, Ân Tịch tiểu thư, cô vẫn không nên đi lại lung tung, tôi sợ Thân thiếu gia biết sẽ trách mắng đầy tớ chúng tôi. Thanh âm của cô ta mang theo một tia khẩn cầu.
Ánh mắt Ân Tịch rơi vào chiếc đàn Vi- ô – lông, hắn còn có thể chơi Vi- ô- lông sao? Ân Tịch có chút không thể hiểu thấu hắn, cô vẫn cho rằng hắn chỉ là một thương nhân buôn bán.
Đàn vi – ô – lông kia đặt bên cạnh một cây đàn dương cầm. Cô đi qua, nhẹ nhàng thử âm, âm sắc thật thanh khiết, chỉ tiếc khả năng đánh đàn dương cầm của cô có hạn.
"Ân Tịch tiểu thư, cô nghĩ muốn đánh đàn sao?”
Nữ hầu nghe được tiếng đàn, liền hỏi,
“Thân thiếu gia cũng thực thích đàn dương cầm, ngẫu nhiên chúng tôi cũng được nghe Thân thiếu gia đàn. Thời gian cậu ấy đàn dương cầm cũng không nhiều nhưng mà nghe rất hay, tuy rằng tôi nghe không hiểu gì đó, nhưng mà khi nghe thực khiến người ta bội phục, hắc hắc.”
Trong lòng nữ hầu Thân thiếu gia kia chính là một người truyền kỳ, không chỉ là một kỳ tài trong chốn doanh nhân mà còn am hiểu nghệ thuật, càng hiếm có hơn chính là tuấn tú lịch sự, đúng là vương tử tha thiết mơ ước của biết bao cô gái nha.
"Gì? Anh ta còn có thể chơi đàn vi – ô – lông?” Ân Tịch thuận miệng nói tiếp.
“Hình như tôi chưa từng nghe thấy Thân thiếu gia chơi, nhưng là ngẫu nhiên sẽ có một người bạn của tiểu gia đến chơi, cậu ấy thích chơi đàn Vi- ô- lông, đàn cũng rất êm tai, có đôi khi cả hai bọn họ phối hợp cùng chơi gì đó, âm thanh rất tụ nhiên!” Nữ hầu ngây ngốc mà cười, Ân Tịch nhìn thấy bộ dáng hồn nhiên của cô ta, cũng hơi hơi mỉm cười.
“Ân Tịch tiểu thư, người cười lên thật sự rất đẹp mắt nha, chả trách Thân thiếu gia lại để ý cô như vậy, cho tới bây giờ tôi chưa hề thấy Thân thiếu gia để ý vị tiểu thư nào như vậy.” Ở trong lòng nữ hầu, Thân thiếu gia chính là một người trong mộng, nhưng mà cô sẽ không đố kị cũng không mong ước giấc mơ này, cô luôn hy vọng một nam diễn viên trong mộng sẽ có một nữ diễn viên mà cậu ấy thích.
Trong đầu Ân Tịch lại không thể hiểu nổi, đối với vấn đề tình cảm của Thân Tử Duệ cô không muốn đi tìm hiểu, cũng không nghĩ chạm vào, bởi vì cô không muốn bị cuốn vào vòng xoáy tranh doạt của nữ nhân.
Ân Tịch đổi đề tài: ” Tôi muốn chơi đàn vi-ô-lông cô giúp tôi lấy đến đây xem thử một chút đi”
“Ân Tịch tiểu thư cũng biết kéo đàn vi-ô-lông sao, thật lợi hại ah!” Nữ hầu kinh ngạc mà nói, trong mắt toát ra sự thích thú và hâm mộ.
“Tên của em là gì?” Ân Tịch nhìn thấy vẻ hồn nhiên không có một tia giả tạo của cô ta.
“Em gọi là Lan Lan, là Lan trong Lan Vương loài hoa nổi bật nhất trong các loài hoa nha. Em là số ít trong những người Trung Quốc ở đây có thể nói tiếng Trung nha.” Cô ta ngây ngốc cười hắc hắc.
“Cảm ơn em, Lan Lan.” Ân Tịch tỏ vẻ hữa hảo, “Tôi muốn đi dạo trong hoa viên bên cạnh, phiền em giúp tôi đem đàn vi-ô-lông cùng theo qua đó.”
“Có thể như vậy hay không. . .” Lan Lan lộ ra chút biểu tình khó xử.
“Sẽ không sao, có chuyện gì tôi sẽ thay em chịu trách nhiệm” Ân Tịch nhìn ra sự lo lắng của cô ta, hiểu ý mà trấn an cô ấy.
Được Ân Tịch chắc chắn như vậy, Lan Lan vui sướng cầm đàn Vi– ô – lông hướng ra phía ngoài mà đi, Ân Tịch bị tâm tình của cô ta cuốn hút, lo lắng cũng từ từ buông lỏng, vườn hoa sau buổi trưa, cũng tĩnh lặng như vậy, còn có thanh âm của đàn vi-ô-lông, ít nhất trong thời gian ngắn ngủi này cô không phải vì Thân Tử uệ mà phiền lòng.
Cô tiếp nhận đàn vi-ô-lông trên tay Lan Lan, nhẹ nhàng mà thí âm. Gió hiu hiu thổi, nhẹ nhàng mà vờn lên tóc dài của cô, cô vô thức nhắm hờ mắt lại, hưởng thụ giây phút tĩnh lặng hiếm có này.
Thanh âm nhẹ nhàng, êm dịu, du dương, giống như dòng suối nhỏ róc rách chảy vô cùng tự nhiên, thản nhiên đến mức người ta không thể kìm nén được.
“Thật là dễ nghe!” Người hầu gái đứng cách Ân Tịch không xa, yên lặng ghi nhớ ở trong lòng, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại, giống như đang hưởng thụ.
Thân Tử Duệ đứng ở một bên nhìn Ân Tịch, không có muốn tiến lên quấy rầy cô, hắn cũng không nghĩ rằng mình có thể chứng kiến được một màn như vậy.
Cô gái này lại một lần nữa khiến hắn kinh ngạc, hắn không ngờ cô kéo vĩ cầm lại hay như vậy. Tiếng đàn của cô nhẹ nhàng nhưng mang nặng u sầu cùng bi thương, như làn nước mùa xuân, một khi đã gợn sóng làm cách nào cũng không thể thu trở về được nữa.
Mái tóc dài bị gió thổi tung, để lộ ra gương mặt thanh mĩ trắng nõn, ánh mặt trời buổi trưa chiếu lên thân thể cô lộ ra một tầng vàng óng ánh, chiếu lên quần áo trắng trong của cô, cô lúc này tựa như là một bức tranh tiên nữ hạ phàm, ưu thương mà vẫn mỹ lệ thanh thuần.
Những ngón tay thon dài, trắng hồng nõn nà của cô theo nhịp điệu mà kéo đàn vi-ô-lông.
Hắn nhìn bức tranh này, trong lòng có thanh âm dội lên, luật động trong tĩnh lặng, ngũ quan lạnh lùng của hắn cũng trở lên nhu hòa.