Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Giấu Mặt

Người Tình Giấu Mặt

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342422

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2422 lượt.

>Thanh âm như nước chảy thoảng qua, đáy lòng hắn chậm rãi biến hóa theo tiếng đàn của cô, nhanh chóng bước đi vào thư phòng, nhẹ nhàng lật lắp đàn dương cầm lên, chưa bao giờ hắn lại muốn đàn một bản nhạc như bây giờ.
Năm ngón tay thon dài của hắn nhẹ nhàng mà đặt trên phím đàn, phối hợp với nhịp điệu của cô bắt đầu đàn.
Ân Tịch cảm nhận được tiếng đàn, động tác trên tay hơi ngừng một chút, tiếng đàn của hắn cũng u buồn ai oán, lại có một phần vui vẻ, tựa hồ hắn muốn dùng tiếng đàn để xua tan mọi u sầu của cô.
Cô lại kéo vi – ô – lông, từ từ đuổi kịp tiết tấu của hắn, tiếng đàn của hai người hoàn mỹ tựa như thác nước từ trên cao chảy xuống, từng đợt sóng bắt đầu gợn, từ từ lan tỏa, hai con người lần đầu tiên cùng hòa tấu lại hài hòa như vậy. . .
Chậm rãi, chậm rãi, tay hắn thu hồi thanh âm cuối cùng, Ân Tịch cũng chậm rãi buông cây đàn vi- ô – lông trên tay xuống.
Lan Lan nói không lời, không biết làm như thế nào để biểu đạt kinh ngạc của chính mình, chỉ cảm thấy tất thảy đều đẹp quá, hoàn mỹ quá.
Ân Tịch xoay người, chỉ thấy Thân Tử Duệ mặc một bộ đồ hưu nhàn từ trong phòng đi tới, ánh mặt trờ chiếu rọi lên người hắn, làm cho Ân Tịch có nháy mắt thất thố cùng si mê.
“Tôi không hề nghĩ rằng, hóa ra cô có thể chơi vi – ô – lông.” Trong giọng nói của hắn có một chút ấm áp, không hề lạnh như băng hay bá đạo làm cho cô muốn chạy trốn.
“Bởi vì tôi từng có một vị tiểu sư phụ thiên tài.” Ân Tịch thản nhiên nói. Từ lúc cô rời khỏi Tề gia đến nay, chưa hề gặp lại Trữ Dịch, cũng không biết được hiện tại hắn như thế nào, ánh mắt của cô hiện lên tia u sầu thản nhiên.
Hắn thoáng thấy nỗi mất mát chợt lóe trong đôi mắt cô, trong lòng khôngg hiểu lại có cỗ xúc động, mất mát kia của cô là vì ai? Còn có tiếng đàn ưu thương kia của cô là vì ai?
“Tôi có một người bạn cũng rất am hiểu về vi – ô – lông, cũng là một thiên tài hiếm có.” Hắn ép buộc chính mình không được nghĩ tới người đàn ông khiến cho lòng cô ưu thương kia là ai, vậy nên chỉ có thể dời sang chuyện khác.
“Biết chơi vi – ô – lông thì có rất nhiều người, nhưng thiên tài về vi-ô-lông thì không nhiều.” Lời nói của Ân Tịch có vẻ như bâng quơ nói chuyện không đâu, suy nghĩ rối loạn khiến cho cô không thể tập trung được. . .
Khoảnh khắc này, cô không thể không nhớ đến Trữ Dịch. Thời thơ ấu, ngoại trừ mẹ, hắn là người con trai duy nhất đem lại cho cô sự ấm áp. Hắn dạy cô kéo vi – ô – lông, nói cho cô biết cô múa nhất định có một ngày thành thiên tài.
“Chiếc đàn vi- ô – lông này ngoại trừ cô ra, chỉ có cậu ấy là đã từng kéo qua. Cô thật sự không tò mò về chủ nhân của chiếc đàn này sao?” Dường như hắn muốn đem suy nghĩ của cô quay về trong tầm kiểm soát của mình.
“Nếu như vậy, như vậy Ân Tịch xin hỏi, chủ nhân của chiếc đàn này là ai?” Ân Tịch cười khẽ, phụ họa vấn đề của hắn, một khúc hòa tấu vừa rồi làm cho cô có một cái nhìn mới về hắn, ít nhất giờ phút này cô không có chán ghét hắn.
“Nếu tôi nói cho cô, cô nhất định biết cậu ấy là ai. Nhưng mà tôi đã đồng ý với cậu ấy sẽ không tiết lộ thân phận của cậu ấy cho bất kỳ ai cả, trừ khi cậu ấy nguyện ý nói cho cô biết.” Thân Tử Duệ lại bắt đầu cảm thấy hối hận khi chuyển chủ đề, bởi vì hắn đã từng hứa với Trữ Dịch, thân phận KC của cậu ấy không được công khai cho ai biết, cậu ấy không muốn có chút phiền phức không đâu. . .
Ân Tịch chỉ cười ảm đạm, sau đó nhìn về phía xa xăm.
“Chiếc vi – ô – lông này là của KC.” Thân Tử Duệ vẫn nói ra, bởi vì chỉ cần cô không biết KC chính là Trữ Dịch thì cũng coi như là hắn đã không bán đứng bạn bè, cũng không biến mình thành kẻ ở trước mặt cô mà thừa nước đục thả câu.
Hắn cũng bắt đầu kìm lòng không đậu mà để ý đến cái nhìn về hắn trong lòng cô.
“KC? Nhạc sĩ âm nhạc quốc tế-KC?” Ân Tịch không giấu được kinh ngạc. Mỗi một ca khúc của KC đều có thể tô hồng sự nghiệp một con người, chính là yêu cầu của hắn cũng vô cùng khủng khiếp, có thể có được ca khúc của hắn không có 4 vị ca sĩ, trước Tề Tư Mục ở Trung Quốc cũng chỉ có một nữ ca sĩ được hát ca khúc của KC, cô ta được mệnh danh là giọng ca biến hóa thần kỳ Lâm Phỉ.
“Thanh âm của anh ta thật sự rất kén giọng, gần nhất dường như anh ta là vì Tề Tư Mục mà soạn một bản nhạc.” Ân Tịch vừa nói xong liền cảm thấy hối hận, Thân Tử Duệ nhất định sẽ trở mặt nhưng mà cô vẫn không thể khống chế mà nói ra, thậm chí cô còn muốn biết hắn và Tề Tư Mục có cảm tình sâu đậm cỡ nào.
Quả nhiên, cô nghe thấy được hơi thở nguy hiểm trên người hắn đang hướng về phía mình.\'
“Đừng tưởng rằng chỉ kéo một khúc nhạc thì cô có thể thay đổi vị trí của cô trong lòng tôi. Điều không nên hỏi thì đừng hỏi. Đặc biệt là tò mò, đây là điều mà tôi cực ghét.” Hắn tựa như đoán được tâm tư của cô, đối với sự lãnh đạm vô hình của cô khiến cho cơn giận giữ của hắn dâng trào.
Tề Tư Mục là người phụ nữ hắn đã tìm kiếm suốt bốn năm, vị trí của cô ta trong lòng hắn không phải người nào cũng có thể thay thế được. Nhưng lại có một cảm giác đau đớn khó hiểu lướt qua trái tim hắn, bởi vì hắn cảm thấy bản thân mình mấy ngày