Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342425
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2425 lượt.
cử chỉ ôn nhu bất ngờ của hắn có điểm trở tay không kịp. Trên người hắn hơi thở nam tính nhàn nhạt, thân thể cô lạnh như băng cùng chết lặng nhưng cô cư nhiên không có cự tuyệt. Thậm chí có chút tham luyến là tham luyến hắn lúc này ôn nhu cùng ám muội.
Có lẽ sẽ là một đêm sau cùng, có lẽ hai người bọn họ mỗi bên đều tồn tại bí mật nhỏ. Dường như ai cũng không có ý muốn phá bỏ chút yên tĩnh này. Im lặng kéo dài mãi đến khi Ân Tịch khắc chế không được nhỏ giọng thân ngâm.
“Hửm, cô làm sao vậy?” ngữ khí hắn thực tự nghiên liền khẩn trương.
“. . Ư. . .” không biết sao làm sao Ân Tịch chỉ biết cắn chặt miệng. Chịu đựng đau đớn kịch liệt do đau bụng kinh mang đến. Mỗi kì nguyệt san, ngày đầu tiên đều là thời điểm cô thống khổ nhất. Có đôi khi thậm chí đau đến co giật đành phải nằm nghỉ.
Hắn dường như lĩnh ngộ được điều gì, “Có phải không thoải mái hay không? Nếu như đau thì la lên, không cần kiềm nén.”
Ân Tịch nghe câu nói này giống như đã từng quen biết, sống mũi đột nhiên dâng lên chua xót. Hắn có nhớ lại khi còn bé hắn đã từng cổ vũ một tiểu cô nương không? Hắn liệu có biết được tiểu cô nương hiện tại chính là cô gái ở trước mắt không?
Thân Tử Duệ ôm cô như ôm một cô công chúa, đem cô nép vào trong ngực mình. Tay cô rất tự nhiên liền vòng ôm lên cổ hắn. Vì sao? Vì cái gì cô vào lúc này đây lại có được một loại sủng nịch ôn ái? Cô không nên đi hưởng thụ, cô cần phải cự tuyệt, cần phải bài xích.
Hắn đem cô nhẹ nhàng mà đặt trên giường lớn mềm mại, đem gối đầu tựa vào lưng của cô sau đó dùng chiếc đệm giường đặt trên bụng cô. Hắn như thế ôn tình mà săn sóc, so với Thân Tử Duệ mà cô biết quả là hai người hoàn toàn khác biệt . . .
Hắn có điểm sủng nịch đưa tay che bụng của cô, thì thào ” Vẫn còn rất lạnh.”
Hắn cầm lấy điện thoại ở bên cạnh, đơn giản mà nói: “Làm cho Hứa tiểu thư một chén nước đường đỏ lên đây, đưa đến phòng cho tôi.”
Ân Tịch lại một lần nữa mở to hai mắt nhìn phía hắn. Ánh mắt hắn lộ vẻ một phần thâm thúy đắc ý không có vẻ đen tối, có phần thanh liệt cũng có vẻ dịu dàng.
“Phì! không cần dùng loại ánh mắt ấy nhìn tôi, nếu không tôi không biết kế tiếp tôi sẽ làm ra chuyện không tốt gì đâu!” Trong mắt hắn không có ý tốt mà cười xấu xa, thậm chí mang theo một tia bất mãn nghịch ngợm.
Ân Tịch khẩn trương quá mức, lấy tay gắt gao mà nắm chặt chăn mềm, như là tìm cái gì đó để chống đỡ nội tâm đang cuồng loạn của chính mình.
Mỗi vẻ mờ ám của cô bất quá cũng đều lọt vào mắt hắn, mà tất cả mờ ám của cô đều làm cho trong lòng hắn có cảm giác muốn có được cô.
Luôn luôn chính mình bị cô kích thích.
Đây thực là một đêm kỳ diệu. Nhìn như là một sự kết thúc, mà thực sự thì lúc này trò chơi mới thực sự bắt đầu . . . .
Nước Anh, tại biệt thự xa hoa, Trữ Dịch xử lý xong tất cả moi công việc rốt cục cũng thở phào nhẹ nhõm. Lần này giao dịch tuy rằng tổn thất không ít nhưng cuối cùng không có tổn hại lớn đến nguyên khí. Chính là anh trai ước đoán chừng một hai tháng sau mới có thể khôi phục.
“Anh hai!” Thanh âm mềm mại ở bên tai hắn khe khẽ vang lên.
“Em gái, làm sao vậy? Sắc mặt nhìn qua thế nào lại kém như vậy.” Trữ Dịch đứng dậy đi đến bên Trữ Hạ, lấy tay xoa đầu cô, nghĩ cô có phải bị ốm hay không?
“Anh hai, em không sao, em muốn về thành phố K, càng nhanh càng tốt!”
Trong thanh âm của Trữ Hạ mơ hồ lộ ra sự bất an.
“Hứa Ân Tịch, Hứa Ân Tịch, Ân Tịch, Ân Tịch. . .” Trữ Dịch lẩm bẩm, sao tên lại giống nhau như vậy, năm đó anh vì sao lại không hỏi cô ấy họ gì.
“Anh hai, anh sao vậy?” Trữ Hạ tựa hồ cảm thấy được thần trí của anh có điểm không đúng.
“Anh không sao, Tử Duệ chính xác không phải yêu mến cô gái họ Hứa kia, có phải nghĩ sai rồi hay không?” Trữ Dịch cảm thấy được sự việc bắt đầu ngày càng mơ hồ.
Như thế nào tất cả nghe ra đều không thích hợp.
“Chính là bê bối của cô gái họ Hứa kia, hơn nữa Tử Duệ vì cô gái này căng thẳng quan hệ với Hạ Thiên Triệu. Nghe nói hắn còn vì cô gái này đuổi Niếp Thanh ra khỏi tòa thành.” Giọng nói của Trữ Hạ càng ngày càng thấp, càng ngày càng tuyệt vọng. Cô tuy rằng biết Thân Tử Duệ bên ngoài có rất nhiều đàn bà, nhưng hắn đều là chơi đùa thỏa mãn bản thân, chưa hề có một lần hắn chính thức để tâm, chính là lúc này đây, cô cảm giác được cô gái tên Hứa Ân Tịch kia có thể cướp mất Tử Duệ từ bên người cô.
“Em gái, em đừng vội, anh đi tìm hiểu tình hình một chút, đừng nghĩ nhiều chuyện không tốt. Thân Tử Duệ hắn cũng không thích hợp với em, em nên tìm một người đàn ông trong lòng chỉ em, yêu em, biết không? Như vậy anh và mọi người cũng mới có thể yên tâm đem em gả đi.” Anh nhẹ nhàng mà ôm em gái vào trong ngực, làm cho cô tạm thời có thể có một bờ vai đáng tin cậy.
Trữ Hạ mặc dù biết Thân Tử Duệ không yêu cô, thế nhưng cô lại không làm được việc không yêu hắn. Ở trong lòng cô đã từng thề: Mặc kệ Tử Duệ hắn có yêu cô hay không, chỉ cần có thể trở thành vợ của hắn, muốn cô làm cái gì cô cũng nguyện ý.
Hứa Ân Tịch chính là Ân Tịch sao? C