Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tới Không Tốt

Người Tới Không Tốt

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342000

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2000 lượt.

tên thật, yên lặng nằm một ngày một đêm, bây giờ đột nhiên có điện thoại gọi tới. Phương Dĩ và Chu Tiêu nhìn nhau, đứng dậy đi vào nhà nhận điện thoại, im lặng chờ đầu bên kia mở miệng trước.
Người đàn ông ở đầu bên kia điện thoại nói: “Lý Trân Trân à?”
Phương Dĩ không khỏi cứng đờ, tai hơi ầm vang đau nhói, đầu bên kia nói thêm một lần: “Lý Trân Trân? A lô?”
Phương Dĩ che miệng, đè thấp, cố hết sức thay đổi giọng mình, nói: “Gọi lộn số rồi.”
“Cô không phải Lý Trân Trân? Số này của tôi không sai, cô là ai?”
“Tôi họ Thẩm.”
Đầu bên kia trầm mặc chốc lát, mới nói: “Xin lỗi, tôi gọi lộn số.” Điện thoại lập tức cúp máy.
Phương Dĩ ngây ngẩn nhìn chằm chằm màn hình di động đã tối lại, cho đến khi trước mặt có bóng mờ, cô mới lấy lại tinh thần, nói: “Em nghe ra giọng anh ấy, là Tưởng Dư Phi.”
Chu Tiêu ngồi lên giường: “Tưởng Dư Phi cố ý lấy tờ giấy trong tiệm cà phê?”
Phương Dĩ gật đầu, không thể tưởng tượng nổi nói: “Vô lý, Tưởng Dư Phi không thể nào biết mẹ em. Anh ấy chỉ lớn hơn em ba tuổi, mười năm trước anh ấy học cấp Hai, năm năm trước anh ấy vẫn đang học đại học.”
“Đi học ở ngoài cũng không ảnh hưởng việc cậu ta về thành phố Nam Giang dịp lễ tết.”
Phương Dĩ nhìn về phía Chu Tiêu: “Anh nói, năm năm trước anh ấy từng gặp mẹ em? Nếu anh ấy từng gặp mẹ em, vậy đại diện điều gì? Bố anh ấy là thành viên Hội đồng quản trị của Âu Hải…” Dừng một chút, Phương Dĩ nói, “Em từng nghe Âu Duy Diệu nói, thành viên Hội đồng quản trị Tưởng từng là Giám đốc tài chính của Âu Hải, sau đó ông ấy mới gia nhập Hội đồng quản trị!”
Người chết năm đó là Quản lý tài chính của tập đoàn Âu Hải, Giám đốc tài chính đương nhiệm của tập đoàn Âu Hải, chính là Tưởng Quốc Dân!






Đến Gần Sự Thật
Trong đầu Phương Dĩ một mớ hỗn độn, chút suy nghĩ vốn đã sắp xếp rõ ràng, lại vì sự xuất hiện của Tưởng Dư Phi mà rối tung thành một mớ hỗn loạn hơn. Cô kích động muốn hẹn Tưởng Dư Phi ra ngay lập tức, hỏi rõ ngay mặt. Cô biết Tưởng Dư Phi là một người nhã nhặn thân thiện, thành tích xuất sắc không kiêu căng không ngông cuồng, làm việc nghiêm túc chặt chẽ cẩn thận, tuy trước đây từ chối cô, nhưng anh vẫn tốt với cô trước sau như một. Phương Dĩ không tin Tưởng Dư Phi đóng vai nhân vật không thể cho người khác biết nào đó trong đây, nhưng cuộc gọi tối nay anh cố tình bịa ra một cái tên giả để gọi điện thoại thăm dò, không thể không khiến cô nghi ngờ.
Chu Tiêu bóp gò má Phương Dĩ, nói: “Đang nghĩ đến người đàn ông khác? Em hi vọng anh có phản ứng gì?”
Phương Dĩ méo miệng nói: “Ghen, ghen lớn, sau đó hẹn người đàn ông đó ra phân cao thấp!”
Chu Tiêu lấy di động của mình ra, tìm tới số của Tưởng Dư Phi, nói: “Được, anh hẹn ngay lập tức!”
Phương Dĩ nghe xong, lại ôm lấy eo Đại Phương, kề sát bụng cô ấy, giống như một con koala nhỏ, lộ ra sự ỷ lại vô cùng dính. Cô rất ít khi như vậy, đương nhiên Đại Phương phát hiện bất thường, nhẹ giọng hỏi cô: “Sao thế, đã xảy ra chuyện gì? Cãi nhau với Chu Tiêu sao?”
Phương Dĩ lắc đầu: “Em chỉ cảm thấy, rất nhiều chuyện không giống như em nghĩ. Em luôn cho rằng như vậy, thực ra không phải như vậy, cảm giác này thật giống như…”
Có người nói cho cô biết thế giới rất đẹp, bên trái là công viên trò chơi, bên phải là cửa hàng kẹo, phía trước là cầu chocolate, đằng sau là lâu đài mơ mộng, thế giới này xuất hiện trong thời thơ ấu của cô. Sau này cô mới phát hiện, bên trái cô là thước dạy học, bên phải là bà ngoại chống nạnh, phía trước là bảng đen và sách giáo khoa, đằng sau là giáo viên nham hiểm, thế giới đâu có đẹp như vậy. Mà xung quanh cô, sau khi thước dạy học, bà ngoại, sách giáo khoa và giáo viên nham hiểm biến mất, cô mới phát hiện, bất kể là thế giới trước đây, hay thế giới sau này, đều không phải là thế giới bây giờ, cô thấy càng nhiều thứ, càng cảm thấy sợ hãi.
Đại Phương không có chủ kiến gì, cũng không nói được đạo lý lớn, suy nghĩ một chút, cô ấy nói: “Trước đây bố thường xuyên bị cử ra ngoài, chị liền chuyển trường theo. Từ nhỏ đến lớn, mãi không quen được bạn, nhưng bạn học đều không tệ lắm. Chị tưởng cứ như vậy, cho đến lúc học trung học…” Quãng kí ức đó, là kí ức kinh khủng nhất từ lúc Đại Phương chào đời đến nay. Bây giờ cô ấy có thể thường xuyên thấy tin tức liên quan đến bạo lực trường học. Đến nay cô ấy không thể nào hiểu được, trường học đơn thuần sao có thể biến thành như vậy, tính người phải có bao nhiêu ích kỉ mới có thể tàn nhẫn với bạn học của mình đến thế. “Chị không ngốc như em nghĩ. Trước đây thấy Triệu Bình, kì thực trong lòng chị rất hận. Chị chưa từng làm gì cả, nhưng chị phải chịu đựng những thứ chị không đáng phải chịu đựng, cho nên Triệu Bình mất việc, thực ra chị rất vui. Em nói em thấy càng nhiều thứ càng cảm thấy sợ hãi, chị cũng vậy. Lúc nhỏ chúng ta chỉ thấy đồ chơi, trong thế giới chỉ có đồ chơi. Bây giờ chúng ta sẽ thấy công việc cuộc sống, thấy được lòng người hiểm ác. Cách nay không lâu chị thấy anh rể em liên lạc với một bạn học nữ của anh ấy thời t


80s toys - Atari. I still have