Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341834
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1834 lượt.
rung học, đó là người yêu đầu của anh ấy…”
Phương Dĩ ngẩng đầu lên, Đại Phương sờ tóc cô, nói tiếp: “Quá trình ở giữa bỏ bớt đi không đề cập tới, sau đó chị mới biết, bạn học nữ đó đang làm thủ tục ly hôn, biết anh rể em là luật sư, muốn để anh rể em giúp mà thôi. Những ngày đó chị nơm nớp lo sợ, ngủ không ngon, cả ngày đa nghi, còn từng thử theo dõi anh ấy, tra điện thoại di động của anh ấy. Về sau anh rể em cãi nhau lớn với chị một trận, sau đó anh ấy lại gặp bạn học nữ đó, đặc biệt dẫn chị đi chung. Bạn học nữ đó dáng người đã biến dạng, ngũ quan cũng thay đổi khiến người ta không nhận ra được. Không phải chị xem thường, nhưng trên thực tế, cô ấy như vậy quả thực khiến chị yên tâm. Sở dĩ anh rể em giấu chị, chỉ là do anh ấy cảm thấy không cần thiết nói ‘chuyện công việc’ với chị. Em xem, nếu chị chỉ thấy một nửa, vậy chị sẽ tiếp tục đa nghi, nhưng chị thấy hết chuyện, ngược lại có thể thở phào. Có đôi khi ngọn nguồn vấn đề không hoàn toàn là chuyện xấu, em không cần phải sợ. Bất kể rốt cuộc chân tướng là gì, chị ở đây, bố cũng ở đây, cuộc sống của chúng ta sẽ không thay đổi, không phải sao?”
Phương Dĩ không ngờ Đại Phương thường ngày nhu nhược, lại có thể theo dõi người khác có thể dò xét chuyện riêng tư của người khác, trong nháy mắt cô nói sang chuyện khác: “Chị còn nói mình không ngốc, làm rõ ràng thế còn không ngốc? May mà anh rể thích chị thật mới không tính toán với chị. Lần sau xuất hiện chuyện thế này nữa, em dạy chị phải thần không biết quỷ không hay thế này…”
Đại Phương nghe xong, giác ngộ triệt để, bảo đảm với Phương Dĩ sau này cô ấy sẽ hành động cẩn thận. Nháy mắt tới thứ Tư, chuyến bay về sớm, trời chưa sáng Bong Bóng đã thức dậy, cất mình vào vali, sống chết không muốn bò ra. Phương Dĩ viết hàng chữ lớn lên giấy dán vào vali. Chu Tiêu nghe thấy tiếng ồn ào, đi lên lầu, chỉ thấy vali đã bị kéo tới đầu cầu thang, phía trên dán tờ giấy viết: Lỗ năm đồng đại hạ giá!
Chu Tiêu cười lớn xé tờ giấy, lấy năm đồng ném cho Phương Dĩ, nói: “Anh mua rồi. Anh chỉ muốn vali không muốn người!”
Bong Bóng tức giận: “Tại sao không muốn người? Cháu đáng yêu như vậy tại sao chú không muốn cháu!”
Chu Tiêu ôm vai Phương Dĩ, nói khoác mà không biết ngượng: “Tiểu Phương đáng yêu hơn cháu, chú chỉ muốn cô ấy!”
Phương Dĩ e thẹn trốn vào ngực anh, Bong Bóng đau lòng muốn chết, sau khi ngồi vào taxi khóc ầm ĩ không ngừng, duỗi cánh tay với Phương Dĩ ngoài xe: “Dì ôm một cái, ôm một cái ——”
Phương Dĩ rốt cuộc không nỡ, chui vào trong xe ôm cô bé. Chu Tiêu không ngăn cản được, chỉ có thể xoay đầu sang một bên nghe Phương Dĩ thét: “Bong Bóng, cháu lại lau nước mũi lên áo dì!”
Xe chạy, Bong Bóng khóc vẫy tay: “Bye bye dì.” Lau một cái, tiếp tục vẫy tay.
Tới cũng vội đi cũng vội, Phương Dĩ mất mát. Chu Tiêu lái chiếc xe thể thao phách lối đưa cô đi làm, giữa đường chờ đèn đỏ, phóng tầm mắt đều là học sinh mặc đồng phục, nói: “Người khác đưa con đi học, anh đưa em đi làm.”
Phương Dĩ ỉu xìu: “Chín giờ em mới làm, anh đưa em đến sớm vậy làm gì?”
Chu Tiêu nhéo mặt cô: “Ăn một bữa ngon với em!”
Anh dẫn Phương Dĩ tới nhà hàng ăn buffet sáng. Bữa sáng vô cùng phong phú, Phương Dĩ đáp ứng không xuể, Chu Tiêu ngồi quẹt điện thoại, báo một chuỗi thức ăn, nói: “Đi, mang tới cho anh!”
Phương Dĩ nhoài người qua bàn, lấy tay che, hôn anh một cái, nháy nháy mắt nói: “Anh đi nhé…”
Chu Tiêu không biểu lộ cảm xúc gì trầm mặc chốc lát, đột nhiên để di động xuống: “Che!” Nói xong nâng mặt Phương Dĩ lên hôn, Phương Dĩ đỏ mặt tía tai.
Chu Tiêu phục vụ Phương Dĩ ăn sáng xong, đưa cô đến công ty, trước khi chia tay đè tay cô lại không để cho cô đi, hỏi: “Buổi tối muốn ăn gì?”
Phương Dĩ nói: “Anh không định mời người làm theo giờ nữa à?”
“Trong nhà nhiều người không được tự nhiên lắm, hai chúng ta muốn làm gì cũng không tiện.”
Phương Dĩ báo thực đơn, cảm thấy khóe miệng bẩn chưa lau khô, lại đến gần vai Chu Tiêu quẹt miệng, Chu Tiêu cưng chiều nói: “Lau từ từ thôi, lau khô, cần thấm nước không? Anh hôn em nữa?”
Phương Dĩ ngẩng đầu: “Ầy, anh càng ngày càng buồn nôn!”
“Nghĩ cái gì đó.” Đột nhiên Chu Tiêu biến ra một chai nước, như cười như không nói, “Ý anh là, lau khô miệng rồi, anh hôn em nữa. Cần thấm chút nước không?”
Phương Dĩ hất đầu: “Không cần!” Nói xong xuống xe, chạy thẳng về phía công ty, Chu Tiêu gọi với theo cô: “Dưới vai em còn dấu nước mũi, vẫn chưa kịp nhắc em ——”
Cho tới trưa Phương Dĩ mới có thời gian đi toilet chùi dấu vết dưới vai, đồng nghiệp soi gương trang điểm lại, nói: “Âu Duy Diệu đó nghỉ bệnh xong quay lại, sao không có chút động tĩnh gì cả? Này, không phải cô với cô ấy là bạn sao, tuần trước cô có tới bệnh viện thăm cô ấy không?”
Phương Dĩ nói: “Không có. Thực ra tôi rất muốn đi thăm cô ấy, có điều sợ người khác trong công ty lời ong tiếng ve, nói tôi nịnh cô ấy.”
Đồng nghiệp nói: “Đúng đúng đúng, vẫn là đừng quá gần thì tốt hơn. Nghe nói mấy nhân viên phòng Nhân sự tới bệnh viện, về thì có người nói họ lấy lòng.”
Phương Dĩ thở dài: “Cho nên tuy