Công Chúa Biết Điều Một Chút Nha
Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341982
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1982 lượt.
ết bản thân vì sao muốn làm như vậy, cuối cùng đành kết luận: có lẽ bởi vì Khả Huyên hiểu lầm mà đánh cô, người anh trai như anh cũng có chút áy náy.
Đi theo Mễ Giai hơn nửa tiếng, Mạc Chấn Huân thấy cô dừng lại ở một cửa hàng bán cá cảnh, nhìn những chú cá nhỏ bơi qua bơi lại trong bể kính. Mễ Giai đứng nhìn gần năm phút, Mạc Chấn Huân không nhẫn nại xuống xe, đi đến bên cạnh cô, không nhìn cô mà nhìn bể cá, hỏi, “Xem vui như vậy sao?”.
Mễ Giai không nhìn anh, dường như không hề bất ngờ trước sự xuất hiện của anh, vẫn nhìn bể cá bình tĩnh đáp, “Có người đã nói, cá là loài động vật vui vẻ nhất, bởi vì trí nhớ của chúng rất ngắn, chỉ vỏn vẹn có ba giây”.
Mạc Chấn Huân quay đầu nhìn cô, không nói gì, chờ cô đi tiếp.
“Vì trí nhớ ngắn ngủn có ba giây, chúng không nhớ gì về những chuyện không vui, trong quãng đường bơi từ thành bể bên này đến thành bể bên kia là đã quên sạch, thế nên chúng có thể du ngoạn suốt ngày, rất vui vẻ”. Mễ Giai mỉm cười.
“Cô tin điều đó?”. Nghe xong Mạc Chấn Huân vội hỏi.
Mễ Giai quay đầu nhìn anh, “Nếu nghĩ như vậy có thể khiến tôi vui vẻ, vì sao tôi lại không tin?”.
Nhìn khuôn mặt sưng đỏ của cô, Mạc Chấn Huân cảm thấy không đành lòng, áy náy nói, “Vừa rồi Khả Huyên đã hiểu lầm cô, thật xin lỗi, tôi thay Khả Huyên xin lỗi cô”.
“Tôi tưởng tượng bản thân mình giống như một con cá, đối với những chuyện không vui tôi sẽ quên đi, huống hồ như anh nói chuyện này chỉ là hiểu lầm, tôi không cần phải so đo tính toán”. Mễ Giai cười nhạt trả lời.
“Mặt của cô. . .”. Mạc Chấn Huân nhìn khuôn mặt sưng đỏ, trong mắt có phần thương tiếc.
Mễ Giai đưa tay sờ lên má, hiện tại đau đớn đã giảm bớt, chỉ còn chút cảm giác nóng nóng. Nhìn anh vẫn đang áy náy, bèn nói, “Nếu anh cảm thấy áy náy thì ngày mai cho tôi nghỉ phép đi”. Cô dí dỏm ra điều kiện.
Nhìn Mễ Giai như vậy, Mạc Chấn Huân như bị mê hoặc, anh luôn cho rằng cô là người nhu nhược, nhưng giờ cô lại khôi phục nhanh như vậy khiến anh có chút kinh ngạc, xem ra cô cũng rất kiên cường.
Bởi vì áy náy nên Mạc Chấn Huân cho Mễ Giai nghỉ phép hai ngày, thêm cả cuối tuần, Mễ Giai xem như có được một kì nghỉ ngắn. Sáng sớm hôm sau La Lệ gọi điện thoại tới, Mễ Giai biết nhất định khi đi làm đồng nghiệp đã kể chuyện với cô ấy, trong điện thoại La Lệ chửi rủa Trương Dương hết lần này đến lần khác, ngay cả Mạc Khả Huyên cũng không tha. Mễ Giai chỉ nghe rồi cười, trong lòng cảm thấy ấm áp.
Nghiêm Hạo cuối tuần này sẽ về, lúc anh về mặt Mễ Giai cũng đã đỡ hơn, Mễ Giai không biết nếu anh biết chuyện cô bị người khác tát sẽ có phản ứng gì, nhưng vẫn dặn dì quản gia đừng nói với Nghiêm Hạo.
Hôm nay Mễ Giai nhàn rỗi ra ban công chăm sóc cây cảnh, cho nên cô không phát hiện người nào đó đã trở về, đến khi có hai cánh tay vòng qua thắt lưng ôm eo cô từ phía sau, hơi thở ấm áp quen thuộc phả lên cổ cô, lúc này cô mới để ý người đàn ông vừa đi công tác suốt một tuần đã trở về, lúc đi không gọi lấy một cú điện thoại, khi về cũng không báo trước.
“Anh. . . Đã về rồi”. Sau khi nói câu đó, Mễ Giai mới phát giác bản thân đối với việc anh trở về có chút vui mừng.
“Ừm”. Nghiêm Hạo vùi mặt ở cần cổ cô trả lời, không hiểu sao ngửi thấy mùi hương riêng biệt trên người cô lại khiến anh cảm thấy yên lòng, cảm giác trống rỗng trong lồng ngực một tuần qua nháy mắt dường như đã được lấp đầy, lúc này anh mới phát hiện, thì ra. . . Anh nhớ cô.
Đối với sự thân mật này Mễ Giai cảm thấy có chút không tự nhiên, chỉ sợ dì quản gia nhìn thấy lại chê cười, hơn nữa hôm nay Nghiêm Hạo hơi quái lạ, những lúc trước anh đi công tác về chưa từng như vậy, nhiều nhất cũng chỉ là đêm đó về phòng không ngừng đòi hỏi cô. Kéo tay anh ra, Nghiêm Hạo lại bá đạo ôm chặt, “Để anh ôm một lát”.
Mễ Giai không phản kháng, cứ để anh ôm như vậy, lẳng lặng không biết qua bao lâu, Nghiêm Hạo buông cô ra, kéo tay cô đi vào phòng khách, Mễ Giai lúc này mới phát hiện trên mặt anh đầy mỏi mệt, rất tự nhiên mà đau lòng hỏi, “Đi công tác rất mệt sao?”.
Nghiêm Hạo lắc đầu cười nhẹ, đi công tác với anh mà nói sớm đã tập mãi thành quen, chỉ là lần này đặc biệt nhớ cô. Mở va li hành lý, lấy ra một chiếc hộp hình chữ nhật đưa cho Mễ Giai.
Mễ Giai hồ nghi nhìn anh, nhận lấy mở ra, bên trong là một chiếc vòng cổ, cứ gọi là vòng cổ đi, Mễ Giai lấy ra, đó là vòng cổ trân châu, nhưng chỉ có duy nhất một viên trân châu, dùng một cái dây nhỏ xíu giống như dây câu cá xuyên qua, nhưng viên trân châu rất lớn, sáng bóng, vừa thấy đã biết là có giá trị xa xỉ, tuy đơn giản nhưng Mễ Giai lại rất thích. Cô vui sướng nhìn Nghiêm Hạo, “Là. . . Cho em?”. Thật ra trong lòng Mễ Giai đã biết, nhưng vẫn nhịn không được muốn xác nhận lại một chút, dù sao trước đó Nghiêm Hạo chưa bao giờ tặng cô thứ gì.
Nghiêm Hạo mỉm cười cầm lấy, vòng ra sau cô, đem chiếc vòng đeo lên cổ tuyết trắng, sau đó quay người cô lại, cẩn thận nhìn ngắm một phen, rồi hôn lên trán cô, nghiêm túc nói, “Rất đẹp”.
Lần đầu tiên, Mễ Giai chủ động tiến tới ôm cổ anh, cười vui vẻ, “Cảm ơn anh, em thích lắm”.
Từng ngà