Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Vợ Bí Mật

Người Vợ Bí Mật

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342031

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2031 lượt.

phần quan trọng trong anh?
Anh còn nhớ rõ hôm đó khi cô nhìn thấy cảnh tượng Nghiêm Hạo và Liên Huyên hôn nhau, những giọt nước mắt chua xót của cô khiến anh đau lòng, anh đã rất hy vọng có thể cho cô một bờ vai ấm áp để dựa vào, giúp cô kiên cường hơn, nếu có thể anh càng muốn quên đi những giọt nước mắt ấy, hy vọng về sau cô luôn mỉm cười vui vẻ.
Anh cũng nhớ ngày trước Khả Huyên vì hiểu lầm mà hung hăng tát cô một cái, nhưng cô đã rất kiên cường, dù đau cũng không rơi một giọt nước mắt, nhìn cô như vậy anh biết lúc đó mình đã rung động.
Mạc Chấn Huân nhìn lá đơn từ chức trên bàn, nghĩ đến nguyên nhân cô muốn nghỉ việc, anh biết mình đã chẳng còn lí do gì để giữ cô lại. Cất tờ đơn vào trong ngăn kéo, Mạc Chấn Huân đứng dậy cầm lấy áo vest và chìa khóa xe trên bàn, mở cửa văn phòng ra, đi qua chỗ Mễ Giai bèn dừng lại, mặt không biểu cảm nói, “Đơn từ chức tôi nhận, trong thời gian này cô cứ đăng tin tuyển dụng trên mạng trước, khi nào có thư kí mới, các cô bàn giao công việc xong là cô có thể nghỉ việc”.
Nghe vậy Mễ Giai gật đầu, mỉm cười chân thành, “Tôi đã biết, cảm ơn Mạc tổng”.
Mạc Chấn Huân nhìn cô một cái thật sâu, quay đầu lạnh nhạt nói, “Hôm nay tôi không ở công ty, có chuyện gì trực tiếp gọi điện cho tôi”. Nói xong không đợi Mễ Giai trả lời, lập tức rời đi.
Mễ Giai nhìn Mạc Chấn Huân, cảm thấy hôm nay anh có vẻ khác lạ nhưng lại không biết là lạ ở chỗ nào, cô lắc đầu, chuẩn bị đăng thông báo tuyển dụng trên trang web của công ty. Mấy ngày nay Vu Phân Phương cứ thúc giục cô, Nghiêm Hạo cũng câu có câu không ám chỉ khá nhiều lần.
Những ngày tiếp theo của Mễ Giai có thể xem như khá thoải mái, Mạc Chấn Huân thông cảm cô đang mang thai nên một vài việc không giao cho cô, chỉ để cô phụ trách phần tuyển dụng thư kí mới. Thông báo tuyển dụng đăng trên mạng lúc trước rất nhanh đã có hồi đáp, chủ yếu là sinh viên, hy vọng có thể tìm kiếm cơ hội thực tập, cuối cùng Mễ Giai tuyển một cô gái đã có một năm kinh nghiệm làm trợ lý, Mễ Giai nghĩ, có kinh nghiệm nhất định làm việc tốt hơn so với người mới, lý do khác mà Mễ Giai nhận là vì thường xuyên phải theo Mạc Chấn Huân đi công tác, vẫn nên có một chút kinh nghiệm thì hơn.
Bàn giao công việc rất thuận lợi, Mạc Chấn Huân đối với thư kí mới cũng không có ý kiến gì, giao cho cô ấy một vài việc cơ bản, thấy cô xử lý thỏa đáng thì không nói gì thêm, lập tức nhận người.
Mễ Giai thu thập vài thứ đồ cá nhân, nghĩ lại thời gian qua thật nhanh, thấm thoắt cô đã làm việc ở đây gần bảy tháng, mấy thứ đồ linh tinh mà thu dọn lại cũng được hơn nửa thùng, La Lệ đứng bên cạnh giúp cô, “Về sau có muốn gặp cậu cũng không dễ”.
“Khó khăn gì chứ, không phải cậu chỉ cần gọi một cú điện thoại là tớ sẽ chạy ngay đến chỗ cậu sao”. Mễ Giai trêu ghẹo.
“Tốt nhất là như vậy”. La Lệ bỏ cái cốc của Mễ Giai vào trong thùng, lại hỏi, “Bây giờ cậu về nhà luôn à?”.
“Ừ, Nghiêm Hạo bảo lái xe tới đón tớ”. Nhìn đồng hồ, chắc giờ này lái xe đã chờ ở dưới lầu, Mễ Giai thu dọn nhanh hơn, cô không có thói quen để người khác phải chờ đợi.
Nghe vậy, La Lệ nhíu mày nhìn cô, “Xem ra Nghiêm Hạo đối với cậu rất tốt”.
“Anh ấy tốt với tớ lắm”. Mễ Giai cười ngọt ngào, về điểm ấy cho tới giờ cô chưa từng phủ nhận.
“Biết rồi biết rồi”. Thu dọn xong, La Lệ chủ động ôm lấy thùng nói với Mễ Giai, “Được rồi, tớ đưa cậu xuống”.
La Lệ luôn thể hiện sự săn sóc tự nhiên như vậy, dường như mọi chuyện vốn dĩ là thế, Mễ Giai thật tâm nói, “Lệ Lệ, cảm ơn cậu”.
La Lệ lừ mắt, tức giận nhìn cô, gằn từng tiếng, “Mễ Giai, cậu rất ngu ngốc”, quay đầu xoay người bước đi. Mễ Giai ở đằng sau cười khanh khách thành tiếng.
Mễ Giai tạm biệt đồng nghiệp trong văn phòng, cuối cùng trước khi đi gõ cửa phòng Mạc Chấn Huân, thấy Mạc Chấn Huân đang giao việc cho thư kí mới, Mễ Giai không quấy rầy, đóng cửa lại, xoay người rời đi.
Mạc Chấn Huân ngẩng đầu, nhìn bóng lưng cô rời đi qua cửa kính, trong lòng mất mát nói không nên lời.
“Mạc tổng?”. Thư kí khó hiểu gọi, cô không rõ vì sao anh đang nói thì bỗng nhiên dừng lại.
Lấy lại tinh thần, Mạc Chấn Huân coi như không có chuyện gì, tiếp tục phân phó công việc.
La Lệ đưa Mễ Giai xuống dưới lầu, đúng như Mễ Giai nghĩ, lái xe Nghiêm Hạo phái tới đã chờ sẵn ở đó, thấy các cô đi ra, vội chạy tới đón lấy thùng giấy trong tay La Lệ mang để vào cốp sau xe.
Hai người nói chuyện phiếm vài câu La Lệ mới xoay người trở vào công ty, Mễ Giai ngồi lên xe, lái xe liền xoay người nói với cô, “Nghiêm tiên sinh vừa gọi điện, bảo tôi chở phu nhân qua chỗ tiên sinh”.
“Í. . .”. Mễ Giai có hơi bất ngờ, nhưng cũng không nói thêm gì, gật đầu, “Ừm, phiền anh”.
Lái xe dừng lại trước cổng ‘Kiến trúc Vũ Dương’, khác với lần trước, lần này bảo vệ hiển nhiên đã nhận ra cô, mỉm cười gật đầu chào cô, sau đó gọi điện cho thư kí của Nghiêm Hạo, cung kính bảo cô đi lên.
Đây là lần thứ hai Mễ Giai đến văn phòng của Nghiêm Hạo, vẫn phong thái ấy nhưng khác với lần trước, thư kí của Nghiêm Hạo thấy Mễ Giai đi tới, vội vàng đứng dậy nghênh đón, cười nói, “N