Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342068
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2068 lượt.
ng khổ sở của anh, cắn cắn môi nói: “Cảnh Hiên, chúng ta ly hôn đi.”
Điều kiện của ông Hàn
Đới Tư Dĩnh nhìn bộ dáng khổ sở của anh, cắn cắn môi nói: “Cảnh Hiên, chúng ta ly hôn đi.”
Hàn Cảnh Hiên phẫn nộ, con ngươi đen gắt gao nhìn chằm chằm cô, gằn từng chữ một: “Hãy nói lại những lời vừa rồi một lần nữa?!!”
Đới Tư Dĩnh chưa bao giờ thấy bộ dáng đáng sợ như thế của anh, nhẹ giọng nói: “Cảnh Hiên, em là không muốn anh vì em mà khó xử, không muốn anh vì em mà bất hòa cùng cha mẹ, anh biết không?”
Nghe thấy cô nói như vậy, Hàn Cảnh Hiên sắc mặt dịu đi rất nhiều nói: “Tư Dĩnh, việc này không cần em quan tâm, anh sẽ xử lý tốt, hãy tin anh.”
“Chờ một chút, bà để cho cô ta vào đi, tôi có lời muốn nói với cô ta.” Ông Hàn nằm trên giường bệnh đột nhiên mở miệng nói.
Bà Hàn thấy thế mới bước sang một bên, để cho cô vào phòng.
Đới Tư Dĩnh chậm rãi bước đến bên giường bệnh, nhìn ông Hàn: “Cha, cha có khỏe không?”
“Tốt hơn nhiều.” Ông Hàn không có lạnh lùng tuyệt tình giống như bà Hàn.
“Ông à, ông cùng cô ta nói nhiều như vậy để làm gì?” Bà Hàn nhìn chồng mình đối với cô thật khách sáo, bất mãn nói.
“Tư Dĩnh, con là đứa con gái thông minh, ta muốn cùng con nói chuyện.” Giọng nói ông Hàn thật chân thành
“Được, cha, cha nói đi, con nghe.” Đới Tư Dĩnh không cần đoán cũng biết ông định nói cái gì?
“Tư Dĩnh, con cũng biết Cảnh Hiên là đứa con duy nhất của chúng ta, chúng ta đem hy vọng đặt hết trên người nó, hiện tại tuy nói thời nay rất nhiều người không cần sinh con, hoặc là phương pháp muốn có con cũng rất nhiều, nhưng nếu Cảnh Hiên cùng người phụ nữ khác sinh một đứa con, con sẽ không thấy ngại chứ? Con thật tình với nó sao? Đó là điều mà chúng ta lo lắng, cho nên đừng trách chúng ta, chúng ta là người rất truyền thống, chúng ta hy vọng con có thể rời khỏi Cảnh Hiên, nếu con nguyện ý rời đi, con có điều kiện gì? Chỉ cần chúng ta có thể làm được, chúng ta nhất định thỏa mãn con.” Lời nói của ông Hàn có chút thấm thía, muốn thuyết phục cô buông tha cho Cảnh Hiên.
“Cha, cha không cần nói như vậy? Con có thể hiểu được, con thật sự hiểu được, mặc dù là rời khỏi Cảnh Hiên, con cũng sẽ không cần điều kiện gì, cái chính là Cảnh Hiên anh ấy….” Đới Tư Dĩnh cũng không nói được hết câu, cô biết Cảnh Hiên sẽ không đồng ý.
“Ta biết, Cảnh Hiên sẽ không đồng ý, nó là con ta, ta hiểu nó hơn con rất nhiều, ta cũng biết nó thực sự thích con, bằng không, cũng sẽ không vì biết con không thế mang thai mà vẫn cưới con, nhưng mà, chúng ta có thể cùng nhau cố gắng, chỉ cần con thật sự rời xa nó, ta tin tưởng Cảnh Hiên sẽ đồng ý, chỉ cần con thật sự nguyện ý rời khỏi nó…”
“Được, chỉ cần Cảnh Hiên đồng ý, con sẽ tự động rời xa anh ấy.” Đới Tư Dĩnh còn có thể nói cái gì? Cô chỉ có thể đồng ý, cô biết nếu cô cố ý ở lại bên cạnh Cảnh Hiên, sẽ chỉ làm cho quan hệ giữa Cảnh Hiên và cha mẹ càng thêm căng thẳng, nhưng cô làm sao cùng Cảnh Hiên nói chuyện đây?
“Cảm ơn con, Tư Dĩnh… Cảm ơn con đã hiểu.” Ông Hàn thật vui mừng.
“Tư Dĩnh, hôm qua mẹ có chút kích động, con đừng trách mẹ.” Bà Hàn nghe được cô nói như vậy, có chút hối hận về hành vi của mình.
“Mẹ, con không trách mẹ, thật sự, con có thế hiểu được tâm trạng của mẹ, chính là con hy vọng hai người cho con một chút thời gian để đi thuyết phục Cảnh Hiên được không?”
“Được, Tư Dĩnh, chúng ta không muốn con phải chịu ủy khuất, chúng ta sẽ bồi thường cho con.” Ông Hàn thấy làm như vậy, sẽ cảm thấy nhẹ lòng hơn một chút.
“Con xin phép đi về trước, cha, bồi dưỡng thân thể thật tốt, ngày khác con lại đến, mẹ, hẹn gặp lại.” Đới Tư Dĩnh chịu đựng đau lòng, khách khí nói xong, xoay người mà chạy.
“Được, con đi về trước đi, hy vọng con có thể cùng Cảnh Hiên nói chuyện thật tốt.”
“Con sẽ cố gắng, hẹn gặp lại.” Đới Tư Dĩnh vội vàng chạy nhanh khỏi phòng bệnh.
Mang vẻ mặt hoảng hốt đi trên đường, Đới Tư Dĩnh cười khổ, cô làm sao vậy? Mỗi một lần đều làm sai, mỗi một lần đều bức mình đến đường cùng, cô không thể không đáp ứng cha mẹ Cảnh Hiên, nhưng cô cũng không thể không để ý đến cảm nhận của Cảnh Hiên.
Cảnh Hiên chắc chắn sẽ không ly hôn, nếu vậy cô làm sao dám đối mặt với cha mẹ anh, cô nên làm cái gì bây giờ?
“A……….” Hướng về phía mặt trời, hét lớn một tiếng, cô cảm thấy rất áp lực, rất khổ sở.
Sau một tiếng gào to, dẫn tới sự chú ý của người đi đường.
Vừa lúc lái xe đi qua, Long Ngạo Phỉ quay đầu vô tình nhìn thấy, lại phát hiện rõ ràng là Tư Dĩnh, vội vàng dừng xe lại, đi qua.
“Tư Dĩnh, em làm sao vậy? Đi theo anh.” Long Ngạo Phỉ bước đến, không đợi cô cự tuyệt lôi kéo cô bước đi, đem cô kéo vào trong xe.
Xe đi đến một nơi tương đối yên tĩnh, ngừng lại.
“Tư Dĩnh, đã xảy ra chuyện gì sao?” Long Ngạo Phỉ quan tâm hỏi.
“Không có gì? Em tốt lắm, em muốn xuống xe.” Đới Tư Dĩnh mở ra cửa xe, muốn bước xuống xe, cô không nghĩ sẽ nói cho anh biết.
“Chờ một chút, em đã không muốn nói thì thôi, quên đi, anh đưa em về nhà.” Long Ngạo Phỉ vươn tay