Tác giả: Quân Tử Hữu Ước
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341694
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1694 lượt.
hắn, vào lúc này lại là một bộ dáng ôn hòa nho nhã, sắc mặt thay đổi cũng thật mau lẹ.
"Đường tiên sinh là đang muốn đi ngắm cảnh sao? Cùng đi chứ!" Hoàng Phu Tuyệt lịch sự hỏi, nhưng mà trong nội tâm lại là hi vọng hắn tốt nhất thức thời một chút, không nên đồng ý.
"Không, tôi chỉ muốn đi dạo một chút thôi, hai vị cứ đi đi! Tôi còn có chút việc muốn làm." Đường Thiếu Phong cười trả lời, nhìn anh ta cũng không phải là rất tình nguyện muốn mời, huống chi bộ dạng của bọn họ dường như khiến cho người ta vĩnh viễn cũng không có biện pháp nhúng tay vào thế giới của bọn họ, hắn không muốn lại nhìn thấy bộ dáng tương thân tương ái đó, bởi vì bộ dáng kia thật khiến hai mắt của hắn đau nhói, hắn bây giờ muốn bình ổn thật tốt lại cõi lòng đang nát vụn của mình.
"Vậy không làm phiền anh nữa, hẹn gặp lại!" Hoàng Phu Tuyệt ôm Thủy Băng Nhu xoay người rời đi.
"Ha ha ha. . . . . . Để anh giúp em tắm!" Hoàng Phu Tuyệt cười tà nói, từ từ đi tới gần Thủy Băng Nhu.
"Không cần! Em muốn tự mình tắm!" Thủy Băng Nhu lập tức kháng nghị, cô không nên để anh giúp cô tắm, tránh lại bị anh ăn sạch sành sanh, nếu quả thật như vậy, cô ngày mai sẽ không cần dậy nữa rồi.
Dục vọng của anh thật không phải cao bình thường, nghĩ đến đây, Thủy Băng Nhu nhanh chóng đứng dậy, chạy về phía phòng tắm.
"Ha ha ha. . . . . . Bà xã, không muốn anh giúp em rửa cũng không cần gấp như vậy nha!" Hoàng Phu Tuyệt cười đi theo cô vào phòng tắm.
Hình ảnh trước mắt thiếu chút nữa khiến cho anh phun máu, lưng ngọc trắng nõn mịn màng cứ như vậy phơi bày ra bên ngoài, mái tóc mềm mại tùy ý xõa ra trên bề mặt tấm lưng ngọc, có vẻ vừa thần bí lại mê người, Hoàng Phu Tuyệt chỉ cảm thấy máu trong đầu nghịch chuyển, một cỗ nhiệt lưu đánh thẳng vào bụng dưới, thiếu chút nữa khiến anh hóa thân thành sói, bất chấp tất cả xông về phía cô.
"Bé cưng, em thật là đẹp?" Anh cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng kiều diễm của cô, rù rì nói, chỉ cảm thấy nếm đôi môi của cô sao lại ngọt như vậy.
Anh vỗ về chơi đùa bên trong miệng trơn mềm như tơ lụa của cô, uống mật ngọt của cô, tay không tự chủ vuốt ve cần cổ tinh tế của cô.
Lưỡi anh trêu đùa quấn lấy cái lưỡi của cô, đưa tay vòng qua mái tóc cô, nhẹ nhàng giữ lấy đầu cô hôn xuống..
"Ừm. . . . . . Ừm. . . . . ." Nhiệt tình của anh khiến Thủy Băng Nhu không còn kháng cự anh nữa, cánh tay của cô chủ động vòng chắc lên vai anh, học hỏi hôn đáp lại anh.
Hồi lâu sau, Hoàng Phu Tuyệt buông cô thở hổn hển ra, ôm cô vào trong bồn tắm, cô vô tình nhìn thấy bộ dáng của mình ở trong gương, trời ạ! Đây . . . Đây mới thật là cô sao? Cô gái trong gương vô cùng kiều mị, cả khuôn mặt nhộn nhạo sắc xuân, mặt mũi đỏ ửng, bộ dáng giống như vô cùng thỏa mãn được người ta yêu thương, cô xấu hổ cảm thấy bất lực với chính bản thân mình.
"Trời ạ, thật là mất mặt!" Thủy Băng Nhu nhỏ giọng hô ra tiếng, hai tay che khuôn mặt.
"Ha ha ha. . . . . . Bà xã, đây là hiện tượng tự nhiên, huống chi chúng ta là vợ chồng, ân ái vốn chính là chuyện rất bình thường, ha ha ha. . . . . . ." Hoàng Phu Tuyệt nghe được lời của cô..., cười nói. Anh biết cô bé của anh tương đối hay xấu hổ, theo như cô nói..., vậy thì anh cũng không còn gì đáng nói, chỉ đành nói lời hữu ích rồi.
Anh nhẹ nhàng đặt cô vào trong bồn tắm, lấy tay đang che mặt của cô xuống, tiếp đó mở vòi nước ấm, khiến dòng nước ám áp chảy vào trong bồn tắm, nước ấm không khỏi khiến cho cô rên lên khoan khoái.
"Ha ha ha. . . . . . . Bà xã, để vi phu đến phục vụ em, để cho anh nhìn em thật tốt." Hoàng Phu Tuyệt tà ác cười, sau đó bắt đầu giúp cô kỳ cọ, thật ra thay vì nói kỳ cọ tắm rửa, còn không bằng nói ở trên người cô quạt gió thổi lửa, bàn tay to của anh giống như mang theo lửa, tự do qua lại ở trên thân thể của cô.
"Tuyệt. . . . . . ." Thủy Băng Nhu nhìn động tác của anh, đột nhiên tay chân có chút luống cuống.
"Hả? Bà xã không hài lòng cái gì sao?" Hoàng Phu Tuyệt cười tà nói, sau đó thả chậm tốc độ xoa nắn, bàn tay không ngừng tác quái ở những nơi nhạy cảm trên cơ thể cô.
"Anh . . .Anh. . . ." Thủy Băng Nhu lắp ba lắp bắp, không biết nói thế nào cho phải, ông trời, thân thể cô vốn mệt không dậy nổi rồi, bây giờ bị trêu đùa lại tràn trề sức sống, thân thể của cô đã nóng đến không thể chịu nổi, hành động của anh đối với cô mà nói quả thật chính là hành hạ.
"Ha ha ha. . . . . . Anh làm sao? Hả?" Hoàng Phu Tuyệt tay xấu xoa loạn, chọc cho cô bản thân bất lực phát ra tiếng rên rỉ thỏa mãn.
"Ừm. . . . Anh . . . . em muốn nói là anh cũng nên vào đây chút đi, nước ấm rất thoải mái." Thủy Băng Nhu đỏ mặt nói, cô chỉ là vì thấy anh hôm nay cả ngày cùng cô dạo phố rất mệt mỏi, cho nên muốn hỏi anh có muốn tắm thoải mái chút không, tuyệt đối không có ý tứ khác.
"Bé cưng là đang mời ông xã sao? Ha ha ha. . .. ." Gương mặt của cô bởi vì hôn và hơi nước mà hiện ra màu sắc đẹp vô cùng, đường cong lung linh hấp dẫn như ẩn như hiện ở trong nước dẫn dụ anh, anh không kịp chờ đợi gia nhập cùng cô.