Tác giả: Quân Tử Hữu Ước
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1342003
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2003 lượt.
thứ vốn thuộc quyền sở hữu của cha cô.", người phụ nữ mang mặt nạ liếc một cái từ đầu đến chân Lâm Ngọc Lan, giọng khinh thường nói, sau đó xoay người rời đi, Lâm Ngọc Lan chắc chắn sẽ theo cô ta đi, bởi cô biết Lâm Ngọc là một đứa con gái rất tham lam, hừ. . . . . Thủy Băng Nhu, tao không có được thì ai cũng đừng nghĩ lấy được.
"Cô còn đứng ở nơi đó làm gì? Còn không mau tới đây." Người phụ nữ mang mặt nạ đi được một đoạn phát hiện Lâm Ngọc Lan vẫn còn đứng im tại chỗ, lập tức lạnh giọng nói.
"À à. . . . . ." Lâm Ngọc lan lập tức theo sát bước chân của người phụ nữ kia.
Hừ. . . . . . Chảnh cái gì mà chảnh, nếu không phải là tính đến cô còn cần tới sự trợ giúp của cô ta, Lâm Ngọc Lan cô há lại để cho cô ta đứng trước mặt mình mà gào thét sao, chỉ là có thể lấy lại được phần tài sản của cha cô, cái này đối với cô mà nói đích xác là rất mê người, đến lúc đó cô chính là một tiểu phú ông, để xem cái đám họ hàng thân thích kia còn dám ở trước mặt cô phách lối nữa hay không, hừ. . . . . . Lâm Ngọc Lan bụng đầy oán khí theo chân người phụ nữ mang mặt nạ đi ra khỏi ngõ tối.
Hoàng Phu Tuyệt và Thủy Băng Nhu du ngoạn vài ngày ở các vùng phụ cận của đảo Wahu, rốt cuộc mới bước và hành trình trở về nhà.
Giờ phút này bọn họ đang ngồi chờ trên ghế ở sảnh của phi trường, hành lý đã gửi vận chuyển về, ánh mắt người chung quanh không ngừng hướng về phía hai người bọn họ, thỉnh thoảng phát ra mấy tiếng đàm luận, cũng không thiếu vài thiếu nữ nhỏ tuổi bắt đầu cầm điện thoại lên quay chụp.
Cũng là bởi vì hai người này thật không phải người bình thường, bất kể là diện mạo, hay là phong cách đều vô cùng xuất chúng.
"Bé cưng, lần này ra ngoài, em chơi có vui không?" Nhìn khuôn mặt tươi cười của Thủy Băng Nhu ở bên cạnh, Hoàng Phu Tuyệt cũng không nhịn được nâng lên nụ cười, đưa tay vuốt tóc cô.
"Ân." Thủy Băng Nhu gật đầu một cái, cọ cọ vào bàn tay quen thuộc của Hoàng Phu Tuyệt, bộ dáng rất hưởng thụ.
Vừa lúc đó, Thủy Băng Nhu đột nhiên đứng thẳng lên, mắt dò xét chung quanh.
"Bà xã, sao thế?" Hoàng Phu Tuyệt đứng lên nắm lấy bả vai của cô hỏi.
"Ưm? Em cảm giác dường như có ai đó dang núp ở chỗ tối chằm chặp theo dõi chúng ta, nhưng mà em lại không biết là ai?" Thủy Băng Nhu vẻ mặt mờ mịt nói.
"Ha ha ha. . . . Anh đều đã an bài ám vệ đứng ở chỗ tối, em quên à? Ha ha ha. . . cũng có thể là càm giác của em không chính xác rồi, đừng suy nghĩ nữa, cứ ngồi xuống trước đã, chuẩn bị phải lên máy bay rồi." Hoàng Phu Tuyệt cười an ủi cô, ánh mắt lén ra hiệu cho ám vệ đang núp ở chỗ tối, anh nhất định sẽ cho người điều tra tìm hiểu rõ chuyện này, mặc kệ cảm giác của nha đầu có nhầm lẫn hay không, vì sự an toàn của cô, anh không thể không làm như vậy, bởi vì anh không thể để cho nha đầu của anh có dù chỉ một tia, một chút nguy hiểm nào.
"Các vị hành khách, chuyến bay đi thành S, Trung Quốc …… lúc hai giờ chuẩn bị cất cánh. . . Xin mời lên máy bay."
"Các vị hành khách, chuyến bay đi thành S, Trung Quốc …… lúc hai giờ chuẩn bị cất cánh. . . Xin mời lên máy bay."
(Editor: Ta chưa đi máy bay lần nào nên chỗ thông báo này không rõ lắm, tác giả lại lược bớt nội dung nên ta có chém tí à)
"Đi thôi." Hoàng Phu Tuyệt kéo một cánh tay Thủy Băng Nhu, cười dịu dàng nói với cô, ánh nắng mặt trời xuyên qua cửa kinh thủy tinh trong suốt phản chiếu trên gương mặt tuấn mĩ giống như thần thánh, cao lớn hấp dẫn, thần bí cao quý.
"Ân!" Nước Băng Nhu gật đầu, đi theo bước chân của anh.
Lên tới máy bay, Thủy Băng Nhu vẫn có thể mãnh liệt cảm thấy cái cảm giác bị người nhìn chăm chú, cô quay đầu nhìn một chút, tất cả đều là người xa lạ không hề quen biết, không có nhân vật nào khả nghi, chẳng lẽ thật sự là cô quá nhạy cảm rồi sao?
Cô lắc lắc đầu, cố loại bỏ cái cảm giác không an tâm kia ra khỏi đầu.
"Bé cưng, sao vậy? Hả?" Hoàng Phu Tuyệt nhìn thấy bộ dạng không yên lòng của cô, dịu dàng hỏi.
"Không có gì, chỉ là có chút mệt mỏi." Thủy Băng Nhu cười trả lời, không nên khiến cho Tuyệt lo lắng, có lẽ thật sự là cô quá nhạy cảm thôi.
"Hả? Mệt mỏi thì ngả người xuống ngủ đi, đợi lúc máy bay hạ cánh, anh sẽ đánh thức em, hả?" Hoàng Phu Tuyệt giúp cô điều chỉnh tốt cái ghế, sau đó đắp kín mềm cho cô.
"Em cứ ngủ đi nhé, anh đi toilet một chút, đừng lo lắng, những ám vệ kia cũng ở trên máy bay này, sẽ không ai thương tổn em, ngoan ngoãn ngủ, đừng sợ, anh sẽ trở lại ngay."
"Ừm"
Thấy Thủy Băng Nhu nhẹ nhàng khép mắt lại, Hoàng Phu Tuyệt mới lặng lẽ rời khỏi chỗ ngồi, đi về phía phòng vệ sinh nam.
"Điều tra ra sao rồi?" Thanh âm lạnh lẽo từ trong miệng Hoàng Phu Tuyệt truyền ra.
"Bẩm chủ tử, thuộc hạ không có phát hiện bất kỳ người nào khác thường." Một người áo đen đứng trước mặt của anh cung kính nói, bọn họ tra xét một lượt tất cả người trên máy bay, không có phát hiện nhân vật nào khả nghi, bởi vậy nên cảm giác của phu nhân không đúng rồi.
"Ừm, tăng cường đề phòng một chút, không thể buông lỏng." Hoàng Phu Tuyệt vẫn không bỏ ý định phân phó.
"Dạ!" Người áo đen sau khi nói xong, đột nh