Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Tác giả: Quân Tử Hữu Ước

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341729

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1729 lượt.

hỏi.
"Em đó, đừng nghĩ lảng sang chuyện khác, rời giường đi lấy nước uống sẽ mặc chỉnh tề như vậy sao? Hả? Bà xã đại nhân yêu quý của tôi, em có thể trả lời anh không?" Hoàng Phu Tuyệt không tin tưởng nói.
"Em . . . Em . . . . . . Em chỉ là muốn đi gặp bọn Tiểu Huyên thôi, đã lâu rồi chưa gặp các bạn ấy, hơn nữa họ vẫn là không biết em đã có thai, cho nên liền. . . . . . . ." Thủy Băng Nhu cúi đầu giải thích.
"Ha ha ha. . . . . . . Biết rồi, chuyện này anh sẽ sắp xếp, nhưng về sau không bao giờ được lại thừa dịp anh không ở nhà lén chạy đi, bên ngoài rất nguy hiểm, có biết hay không? Hả? Thật may là hôm nay anh quên mang theo tài liệu, nếu không em và bảo bảo đều bị thương rồi, mới vừa thật dọa sợ anh rồi, có biết hay không? Bé cưng có bị dọa sợ hay không? Hả?" Hoàng Phu Tuyệt hôn gương mặt của cô nói. Thay vì để cho cô len lén chạy đi, không màng nguy hiểm gặp gỡ những thứ kia, còn không bằng anh đi sắp xếp cơ hội để cho cô có thể nhìn thấy đám bạn kia của cô, yêu một người không nhất định phải giam cầm cô ấy, cho cô tự do thích hợp cũng là điều cần thiết.
"Có thật không? Thật tốt quá, em thật yêu anh đó! Tuyệt." Thủy Băng Nhu vui mừng ôm đầu của anh, đặt lên gò má anh một nụ hôn.
"Đây là đang nghĩ cảm ơn qua loa sao?" Hoàng Phu Tuyệt ôm eo của cô, chộp lấy môi cô, dịu dàng hôn, anh hôn cô vĩnh viễn đều hôn không đủ.
Hồi lâu sau, Hoàng Phu Tuyệt mới buông Thủy Băng Nhu thở hổn hển ra, dịu dàng giúp cô điều khí.
"Anh không phải còn đi làm sao? Cũng đã muộn lắm rồi." Thủy Băng Nhu kêu lên một tiếng.
"Ha ha ha. . . . . . Không đi, hôm nay ở nhà với Tiểu Nhu, vui không? Hả?" Hoàng Phu Tuyệt đưa mặt đến sát mặt cô, phun khí lên mặt cô.
"Ha ha ha. . . . . . Vui, vui mà! Ha ha ha. . . . . . . Thật là nhột." Thủy Băng Nhu cười nói.






Mấy ngày nay Thủy Băng Nhu an phận ở trong nhà dưỡng thai, nên ăn cái gì liền ăn cái đó, không hề trì hoãn.
Thứ nhất, cô rất quan tâm tình trạng phát triển của bảo bảo trong bụng; thứ hai, cô lo lắng nếu như không ngoan ngoãn dưỡng thai, Hoàng Phu Tuyệt sẽ không cho cô đi tìm bọn Hiếu Huyên để chơi, cả ngày để cho cô ở trong lâu đài ngơ ngẩn, như vậy không phải là buồn chết cô rồi sao.
Không, không thể nói buồn chết, bởi vì nếu như bị Hoàng Phu Tuyệt biết cô nói lời nào có liên quan đến cài từ “chết” này, anh sẽ cực kì không vui.
Bởi vì anh nói rất không may mắn, mặc dù chỉ là tùy tiện nói một chút, cũng không có gì ghê gớm, nhưng Hoàng Phu Tuyệt lại lo lắng lời trong miệng cô không cẩn thận thành sự thật, anh hoàn toàn không thể chịu được cô gặp phải dù là một chút gì không may.
Kể từ lần sóng gió nho nhỏ thiếu chút nữa rơi lầu đó đã qua được mấy ngày, Thủy Băng Nhu thân thể bị nuôi càng ngày càng đẫy đà, cô bắt đầu lo lắng Hoàng Phu Tuyệt có thể ghét bỏ vóc dáng của cô trở nên mập mạp, mất đi hứng thú đối với cô, bởi vì trước đây thỉnh thoảng anh vẫn trêu chọc cô, hai tay tác quái ở trên người cô ăn tận đậu hũ, dùng một số lời lẽ khiến người ta xấu hổ để kích thích cô, chỉ là mấy ngày gần đây anh không còn làm như vậy nữa.
Nghe nói có một số đàn ông dục vọng dư thừa, huống chi kể từ khi mang thai tới giờ, có đến ba bốn tháng anh không có đụng vào cô.
Không, tuyệt đối không thể nào, Thủy Băng Nhu không tin tưởng nghĩ, anh từng nói đời này kiếp này chỉ có một người phụ nữ là cô, anh tuyệt đối sẽ không lừa gạt cô, vậy anh là đang làm cái gì? Nghi vấn này lẩn quẩn ở trong đầu Thủy Băng Nhu, cô ôm tâm tình thấp thỏm lên cầu thang, chuẩn bị đi về phòng ngủ.
Lúc đi ngang qua cửa thư phòng, không cẩn thận thấy có một tia ánh sáng.
Thủy Băng Nhu nhẹ nhàng lặng lẽ đi qua đó, từ khe cửa len lén nhìn vào bên trong.
Quả nhiên, người đàn ông cô yêu thương không có đi ra ngoài tìm người phụ nữ khác, nhưng anh đang làm gì vậy? Thủy Băng Nhu liều mạng nhìn vào bên trong, chỉ thấy anh nghiêm túc ngồi ở trên ghế trước bàn đọc sách, trên bàn một cái đèn bàn được bật lên sáng ngời, mà trong tay anh cầm một quyển sách đang nghiên cứu, thỉnh thoảng cau mày, thỉnh thoảng lại lad bộ dáng chăm chú.
Nhìn thấy bộ dang này của anh, Thủy Băng Nhu khẽ đau lòng, sẽ không phải là bởi vì ban ngày phải ở bên cạnh cô, cho nên đến tối anh mới có thời gian giải quyết công việc chứ! Thủy Băng Nhu thầm tự trách.
Có lẽ là bởi vì Hoàng Phu Tuyệt quá tập trung, anh không hề phát hiện bóng hình xinh đẹp của Thủy Băng Nhu đang đứng ngoài cửa nhìn lén.
Thủy Băng Nhu đứng ở ngoài cửa nhìn bóng dáng của Hoàng Phu Tuyệt một chút, sau đó từ từ đi về phía phòng ngủ. ban ngày cô đã tiêu tốn mất rất nhiều thời gian của anh, buổi tối nên ngoan ngoãn đi ngủ, không thể quấy rầy anh nữa, trong lòng Thủy Băng Nhu tự nhủ, huống chi cho dù bản thân cô không muốn nghỉ ngơi, đứa nhỏ trong bụng cũng muốn ngủ.
Kể từ lần đó Thủy Băng Nhu biết Hoàng Phu Tuyệt thừa dịp cô ngủ, sẽ chạy đến trong thư phòng làm việc xong, cô càng ngày càng trở nên nghe lời.
Đại đa số thời gian lúc ban ngày dùng để ngủ, bởi vì cô hi