Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Tác giả: Quân Tử Hữu Ước

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341727

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1727 lượt.

suy tính nên làm sao.
Đột nhiên, Hoàng Phu Tuyệt giống như một cơn gió chạy ra ngoài thư phòng, trong chốc lát liền bê Luck vào thư phòng nói: "Cậu chờ một chút, đem Maria của cậu cho tôi nhìn một chút."
Lạc Tân Thần không biết anh đang nghĩ cái gì, không thể làm gì khác hơn là làm theo.
"Gâu gâu gâu. . . . . . . ."
"Âu âu âu . . . . . ."
Không nghĩ hai con chó vừa thấy được đối phương liền bắt đầu rống, sau đó liều mạng dùng móng vuốt với vào trong LCD.
Nhìn tình huống này, Hoàng Phu Tuyệt đại khái hiểu được chuyện gì đã xảy ra.
"Tốt lắm, ngày mai tôi cho người qua chỗ cậu đem Maria cùng về đây." Hoàng Phu Tuyệt vừa nói xong, liền tắt các thiết bị liên lạc, không để cho Lạc Tân Thần có chút cơ hội phản bác nào.
"Uy. . . . . . . Thế nào liền không cho tôi nói xong đây? Maria sẽ là sủng vật để nửa kia trong tương lại của tôi nuôi đấy." Lạc Tân Thần lẩm bẩm.
"Luck, mày có muốn thấy Maria không? Nếu như mày muốn thấy, hiện tại liền ngoan ngoãn ngủ, sau đó ngày mai lấy tinh thần phấn chấn chảo hỏi Tiểu Nhu nhi, nếu không tao liền đem Maria đưa cho con chó khác." Hoàng Phu Tuyệt uy hiếp.
Luck giống như nghe hiểu lời của anh, ngoan ngoãn nằm trên mặt đất bắt đầu ngủ.
"Ừ, thật tốt, ngày mai là có thể ôm lão bà ngủ, ai. . . . . . Xem ra hôm nay sẽ phải cố mà chấp nhận một chút vậy." Hoàng Phu Tuyệt đem ghế sa lon bên cạnh mở lớn, liền biến thành một kiểu đệm lớn trên nền đất, sau đó an ổn nằm trên đó.
Mà lúc này, trong phòng Thủy Băng Nhu đang lăn qua lộn lại ngủ không yên.
Thật hỏng bét, dụ dỗ Tuyệt đi thư phòng ngủ rồi, làm hại cô không có lồng ngực ấm áp có thể dựa vào, mãi vẫn không tìm được cảm giác buồn ngủ, liền đếm dê con cũng mất hiệu lực, không biết Tuyệt ngủ chưa? Anh ngủ trong thu phòng rốt cuộc có bị lạnh hay không?
Nghĩ tới nghĩ lui, Thủy Băng Nhu dứt khoát ngồi dậy, phủ thêm một cái áo khoác mỏng, sau đó đi về phía thư phòng.
Mở cửa thư phòng ra.
Ah. . . . . . Đã không có đèn rồi, nói như vậy Tuyệt đã ngủ rồi, nghĩ đến đây, Thủy Băng Nhu lập tức lặng lẽ nhẹ nhàng đi vào thư phòng, nhờ vào ánh trăng xuyên qua cửa sổ sát đất truyền tới từ từ đi về phía Hoàng Phu Tuyệt.
Thủy Băng Nhu cởi giày ra, từ từ chui vào trong chăn, sau đó nhích lại gần lồng ngực Hoàng Phu Tuyệt, tay ôm lên hông của anh cười tiến vào mộng đẹp.
Vốn là đang ngủ, Hoàng Phu Tuyệt đột nhiên mở ra đôi mắt đen bóng thâm thúy, nhìn động tác của Thủy Băng Nhu, cưng chìu cười, hôn một cái lên mái tóc của cô, sau đó tay ôm lên eo nhỏ của cô, lần nữa đi vào mộng đẹp.






Hai ngày sau, Hoàng Phu Tuyệt quả thật cho người qua Mĩ mang Maria về, Lạc Tân Thần liên tục vỗ ngực, thầm than thất sách mới có thể để cho Hoàng Phu Tuyệt thừa cơ lợi dụng, hắn liên tục thanh minh, chờ hắn tìm được nửa kia của cuộc đời mình, sẽ lập tức đón Maria về.
Đối với điều này, Hoàng Phu Tuyệt cũng không nói gì, dù sao đến lúc đó nếu Lạc Tân Thần muốn đón Maria về, con chó săn phiền phức Luck kia khẳng định cũng sẽ cùng theo đi, anh vô cùng vui sướng thúc đẩy cho điều đó xảy ra, ước gì ngoại trừ anh ra, sẽ không có người nào hoặc là sự vật nào đó lượn lờ quanh bên người Tiểu Nhu nhi.
Mà con chó săn Luck kể từ lúc gặp lại được Maria xong, trở nên khỏe mạnh hoạt bát, cả ngày dính lấy Maria, một khi có động vật giống đực đến gần bên cạnh Maria, chó săn Luck sẽ trở nên hung ác, ngay cả Hoàng Phu Tuyệt có lúc vô tình đi qua bên cạnh Maria cũng sẽ bị Luck rống giận, Thủy Băng Nhu nhìn thấy loại hiện tượng này cũng âm thầm lấy làm kỳ quái.
Ngày tháng cứ như vậy trôi qua, trong lúc này, Thủy Băng Nhu ngoại trừ ăn tương đối nhiều, tương đối thích ngủ ra, không có xuất hiện bất kỳ triệu chứng ốm nghén nào khác, tuy rằng như thế, nhưng vẫn khiến cho Hoàng Phu Tuyệt và những người giúp việc trong lâu đài lo lắng đề phòng.
Đối với người giúp việc mà nói, đây chính là Tiểu Chủ Tử của bọn họ, chủ nhân tương lai của lâu đài; còn đối với Hoàng Phu Tuyệt, một khi đứa trẻ có chuyện gì, bảo bối của anh khẳng định cũng sẽ gặp chuyện không may, cho nên tất cả mọi người cực kỳ cẩn thận.
"Thật? Nhưng hiện tại nó cũng vẫn không nhúc nhích à? Mà kể cả nó có động, cũng không thể vì thế mà mắng nó, có biết hay không? Hả?" Thủy Băng Nhu không cho phép thoái thác nói.
"Cái đó, nếu không mắng nó, nó nhất định là sẽ bướng bỉnh, mới vừa rồi vẫn còn đang động, thôi được rồi, không nói nó nữa, bà xã ngủ tiếp một lát đi." Hoàng Phu Tuyệt giúp cô chỉnh lại chăn cho tốt, cưng chìu nói.
Hừ. . . . . . . Nếu là về sau tiểu bảo bảo trong bụng Tiểu Nhu nhi còn bướng bỉnh như vậy, anh nhất định sẽ mắng tiểu bảo bảo nữa, dù sao cũng không có ai được phép tổn thương bảo bối của anh, dù là con trai cũng không được, trong lòng Hoàng Phu Tuyệt thầm nghĩ.
"Vậy anh đi đâu?" Thủy Băng Nhu vô cùng nghi ngờ, mấy ngày nay anh ngủ cùng cô, dù là dậy đi làm điểm tâm cũng là sau tám giờ, hiện tại mới hơn sáu giờ, sớm như vậy đã dậy làm cái gì đây?
"Ha ha ha. . . . . . . Anh đi cô