Tác giả: Súp Lơ Leng Keng
Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341709
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1709 lượt.
nh.
Lúc Trình Gia Gia về tôi đã ngủ, chỉ mơ mơ màng màng cảm thấy có một thân thể nóng hầm hập ôm lấy tôi, tôi không có thói quen ôm chồng mà ngủ, bị anh ôm một cái, liền cả kinh tỉnh dậy, vừa thấy là anh, yên lòng trở về nằm xuống ngủ tiếp. Anh xoay người tôi lại, buổi sáng ngủ dậy còn có tinh thần, nhưng tối qua tôi bị anh gây sức ép tới cả đêm không ngủ, hôm nay lại làm việc cả ngày, cho nên bất kê Trình Gia Gia có sờ tôi, hôn tôi đến thế nào, tôi vẫn che đầu ngáy o o như thường, còn không ngừng đẩy ra ma trảo của anh đang quấy rối tôi, hung hăng uy hiếp anh một câu: "Nằm qua một bên mau, còn sờ nữa, em đá anh xuống giường."
Cuối cùng anh không lay chuyển được sự buồn ngủ của tôi, bất đắc dĩ bỏ qua nỗi "dâm nhớ" =.= với bổn cô nương, ngoan ngoãn nằm qua một bên.
Môt đêm ngủ ngon, sáng sớm hôm sau tôi tinh thần sảng khoái tỉnh dậy, đồng chí Trình Gia Gia một đêm lật tới lật lui, nên sáng rồi mà mắt vẫn mở không lên. Vừa hay, tôi không muốn anh nhìn thấy Ứng Nhan tới đón tôi, lại sinh thêm chuyện nữa, lập tức nhẹ tay nhẹ chân bò ra, tôi vừa động đậy, đã bị một cánh tay kéo lại vào lòng, Trình Gia Gia mơ mơ màng màng mở miệng: "Còn sớm mà, ngủ thêm chút đi."
Trình Gia Gia lại từ từ nhắm mắt như cũ, nhưng tay lại chuẩn xác để trước ngực tôi, vừa lòng thở dài khẽ. Cái anh này, thật háo sắc! Tôi phủi tay anh ra, hôn một cái cho anh yên lòng, vỗ nhẹ nhẹ sau lưng anh: "Anh ngủ tiếp đi, em đi toilet cái."
Trình Gia Gia trong miệng lầm bầm cái gì đó, không tình nguyện buông tôi ra chút nào, hắc hắc, bộ dạng nửa mê nửa tỉnh này của anh thật giống một đứa con nít. Tôi nhịn không được đưa tay sờ sờ mặt anh, anh cau mũi lại, hơi nghiêng đầu, bắt lấy tay tôi để lên miệng cọ cọ: "Lát nữa kêu anh, anh đưa em đi làm."
Việc hộ tống này tôi hiện không cần, tôi lén lút mặt quần áo, rửa mặt thật nhanh, để lại cho anh tờ giấy mở rồi đi xuống lầu. Uy hiếp của Ứng Nhan ngày hôm qua một khắc tôi cũng không quên, hắn nói nếu tôi còn trễ nữa sẽ tính vào một lần nghỉ việc vô cớ.
Ngồi trên cái xe tàn của Ứng Nhan mới có mấy phút, Trình Gia Gia đã gọi tới, chỉ trong điện thoại thôi cũng đã nghe ra tâm tình anh không tốt chút nào: "Nha Nha, sao em không nói một tiếng mà lại đi một mình hả?"
Tôi thật sự rất đau đầu, thật sự chẳng muốn ra ngoài chơi, cau mày dùng đũa gõ ma trảo của Tiểu Lí đang vồ tới: "Không đi, tôi là ông già đấy, không đi là không đi, anh muốn thì đi, không liên can tới tôi."
Tôi liếc Ứng Nhan một cái, hắn đang nói chuyện với quản lý của những công ty khác, đối với chuyện cãi lộn của hai bọn tôi không chú ý chút nào, tôi thấp giọng xuống: "Đúng rồi, tôi không đi thì các anh còn thưởng hoa được, nhỡ Ứng Nhan nhìn trúng cô gái nào, có cái \'mẹt\' tôi ở đó, chẳng phải không xuống tay được sao?"
"Cô cứ an tâm, lão đại của chúng ta nhất định sẽ thấy người nào cũng chướng mắt." Tiểu Lí cười xoẹt một tiếng, lại vươn ma chưởng tới chỗ tôi, "Cô chỉ cần ngồi một chút thôi, dù gì ở nhà cũng chỉ mình cô xem TV, có hai soái ca bọn tôi bồi cô, rất hạnh phúc còn gì."
Tôi kiên quyết sở vi bất động, mũi hếch lên trời: "Không đi."
Soái ca hả, Ứng Nhan thì đúng là không sai, nhưng tôi vừa thấy hắn đã run bần bật, tránh xa được chừng nào hay chừng nấy, còn Tiểu Lí, thì vóc dáng chỉ cao như tôi thôi, thế mà cũng tự xưng đẹp trai, ai cũng không bằng soái ca nhà tôi nha, anh hiện đang làm gì, sao còn chưa gọi cho tôi? Tôi vỗ mặt mình một cái, sao tự nhiên lại nghĩ tới anh chứ.
"Nha Nha, nghĩ gì thế, sao ngây ngô cười thế kia?" Tiểu Lí dáo dác bu lại, còn muốn rủ tôi đi: "Thế nào, có đi hay không?"
Bên kia, Ứng Nhan mặt trầm xuống, cực kì không kiên nhẫn lên tiếng: "Tiểu Lí, ăn xong thì đi lên lầu."
Tiểu Lí ngẩn người, có chút bất đắc dĩ đứng lên, lắc đầu đi qua chỗ Ứng Nhan bên kia, tôi loáng thoáng nghe thấy anh ta đang nói thầm: "Lão đại, sao anh cứ khó khăn như thế. Tôi xem anh nhịn lời tới khi nào?"
Không nghe thấy, không nghe thấy, không quan hệ tới tôi. Tôi lấy khăn ăn lau miệng, cúi đầu cáo biệt mọi người, xoay gót đi ra thang máy.
Đến phòng mình, không đợi tôi bình yên tắm rửa một cái, Tiểu Lí đã liên hoàn đoạt mệnh call tới, Tiểu Lí trong điện thoại hô to ba chân đánh bài bị thiếu mất một, giang hồ cần tôi gấp, tôi dưới miệng lưỡi dẻo như kẹo kéo của anh ta, cuối cùng vẫn phải từ bỏ khí tiết ông già, đi ra phòng chơi bài. Kì thật là lần này Tiểu Lí đánh trúng sở thích của tôi, tôi thích đánh bài, bất luận là bài hay mạt chược, tôi đều chơi không tồi.
Tôi tới phòng của bọn Tiểu Lý, vừa đẩy cửa nhìn vào, thấy chỗ này ba người thiếu một hoàn toàn là do Tiểu Lí một người chiếm hết hai ghế chẳng cho ai vào ngồi, trong phòng rất ồn ào, những người công ty khác đên họp cũng lại xem náo nhiệt. Tiểu Lí ngông nghênh ngồi giữa đám người, thấy tôi tới thì đứng bật dậy từ ghế: "Bên này, bên này, Nha Nha, đến bên này."
Tiểu Lí sắp tôi ngồi đối diện với Ứng Nhan, còn chính mình thì vui vẻ chạy lại ngồi đối diện cô gái kia.