Tác giả: Súp Lơ Leng Keng
Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341680
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1680 lượt.
Ứng Nhan lúc đánh bài không nghiêm trang như bình thường, cũng có thể nói mấy câu chuyện cười, nhưng giọng hắn nói chuyện cười lại cực lạnh, chỉ có Tiểu Lí hạc trong bầy gà mà nói cười nịnh hót huyên thuyên. Nhưng mà cách chơi bàn của Ứng Nhan thật là hợp với lòng tôi, tôi nhìn ba đôi thông hắn vừa ra đã đoán được, hắn thích giấu bài, cũng là thích đi đường bảo thủ, giữ bài lớn ở lại, vừa hay tôi lại là một người thích mạo hiểm bài lớn, chúng tôi hợp lại khí thế bừng bừng, thắng như chẻ tre, khiến bọn Tiểu Lí thua xiểng niểng.
Tiểu Lí so với chúng tôi hiển nhiên là thua mất một bậc, rất nhanh liền thay người, lần này là hai ông bác ở công ty bất động sản, đại thúc lên sân khấu thì rất chi là đa mưu túc trí, tôi với Ứng Nhan hai người cố gắng phối hợp gần chết, thế mà tên gia hỏa Tiểu Lí này lại không tùy mặt gởi lời, đứng bên cạnh vuốt mông ngựa loạn cả lên: "Nha Nha, cô với Ứng kinh, đúng là tuyệt phối nha."
Tôi với Ứng Nhan đồng thời trừng mắt: "Câm miệng."
Ha ha, tôi với Ứng lão đại không những đánh bài ăn ý, mà hừ người cũng ăn ý, hóa ra mắng chửi cũng sướng như thế, khó trách Ứng Nhan mỗi ngày đều mắng chúng tôi.
Lúc đánh bài quả thực vô cùng sung sướng, thời gian trôi qua thật nhanh, tôi đã sớm quên mất cái lưng đau nhức của mình cần phải đi ngủ, thần thái sáng láng trấn giữ cục diện bài, đánh luôn tay tới mười một giờ mới nghỉ.
Về đến phòng rồi tôi mới phát hiện hồi nãy Tiểu Lí gọi gấp quá, tôi vội vàng ra cửa mà quên mang cả điện thoại theo, khó trách đêm nay tôi thấy dường như thiếu cái gì đó.
Tôi tùy tiện nhìn điện thoại di động, vừa nhìn đã hoảng sợ, ai da, trên điện thoại hiển thị mười mấy cuộc gọi nhỡ, toàn là của Trình Gia Gia gọi tới.
Không đợi tôi gọi lại, điện thoại di động của tôi lại lần nữa vang lên, tôi giật nảy, nhìn màn hình di động, a, lại là Trình Gia Gia, lòng tôi sinh hổ thẹn, vì đánh bài mà bỏ quên di động, tôi đúng là con ma bài bạc mà, tôi có thể tưởng tượng được bộ dạng râu dựng mũi phì phò của ca ca Gia Gia vào lúc này.
"Em ở đâu, vừa rồi sao không nghe điện thoại của anh?" Giọng Trình Gia Gia có chút bình tĩnh dị thường, đây không phải tác phong của anh. Tôi một bên áy náy, một bên đoán tâm tình của anh thế nào.
Vì để thay đổi sự chú ý của anh, tôi đánh đòn phủ đầu, hỏi anh cả một đại đội vấn đề: "À, em đi ra ngoài một chút, mà anh ở đâu thế, hôm nay bề bộn nhiều việc lắm sao? Đúng rồi, em có gửi cái tin nhắn đó, anh nhận được chưa?" Thật hổ thẹn, tin nhắn gì tôi cũng chưa gửi, tôi không phải em bé ngoan rồi, tôi nói dối.
Phản ứng của Trình Gia Gia lại ngoài dự đoán của tôi, anh không nghe lời của tôi, cũng không hỏi tới lúc nãy vì sao không nghe điện thoại, chỉ bình tĩnh trầm giọng hỏi tôi: "Em ở khách sạn nào? Phòng mấy?"
Cho dù anh cực lực che giấu, nhưng tôi vẫn nghe ra một tia nghiến răng nghiến lợi, này, anh hỏi mấy thứ đó làm gì, canh chừng cũng tỉ mỉ quá rồi đó: "Khách sạn XX, 8934..."
Gia Gia ca, làm tốt lắm. Tôi trong lòng tán thưởng, liền nghe thấy tiếng lão Lục la toáng lên: "Coi chừng, bên kia có xe!"
An toàn là nhất, an toàn là nhất, tôi không dám giỡn với lão Lục nữa, buông cừu hận, dặn dò anh ta: "Lục ca à, anh đừng làm anh ấy giận, anh ấy giờ không thèm lịch sự đâu, anh kiềm chế chút đi."
Lão Lục cười ha ha, bình thường toàn là Trình Gia Gia khi dễ anh ta, lần này tôi nói rất được lòng anh ta, anh ta cao hứng, miệng tuôn một tràng: "Em yên tâm, có thể làm nó tức giận chỉ có một người là em thôi, anh không làm nó giận nổi đâu, nó đạo hạnh cao thâm lắm, nhưng mà, Nha Nha, lát nữa em phải cẩn thận nha."
Lão Lục kéo cái chữ nha này ra thật dài, trong điện thoại lại truyền đến âm thanh hung tợn của Trình Gia Gia phía bên kia: "Lục tử, cậu còn nói bậy hả! Lập tức cúp cho tôi."
Lão Lục đúng là nghe lời, một khắc cũng không trì hoãn, điện thoại trong tay tôi chỉ còn lại những tiếng tút tút.
Aii, Trình Gia Gia thật sự rất tức giận, đợi lát nữa anh không lái xe, phải an ủi anh thật tốt mới được. Tôi không dám gọi điện thoại làm phân tâm anh, nằm ở đầu giường xem TV lung tung, đại khái là ngày hôm nay thật rất mệt mỏi, tôi tuy nằm chờ Trình Gia Gia từ từ gọi điện thoại lại, nhưng không tới một phút đồng hồ, tôi đã ngủ, lại còn mộng đẹp, trong mộng Ứng Nhan ôn hòa nói với tôi: "Tiểu Lý, bắt đầu từ tháng này, tiền lương của cô tăng lên tương đương với cán bộ cấp cao nhất."
Lúc tôi hoan hỉ, phấn chấn, ngây ngất tính toán xem mỗi tháng có thêm được bao nhiêu tiền thì tiếng chuông điện thoại inh ỏi kéo tôi ra khỏi mộng đẹp.
Tôi mơ màng bắt điện thoại, ai thiếu đạo đức đến thế, trễ lắm rồi mà, trong điện thoại giọng Tiểu Lí lớn vô cùng, tinh thần sảng khoái: "Nha Nha, đói bụng không? Tới đây, chúng ta ăn khuya đi."
Tôi bình thường hận nhất là ai phá rối tôi ngủ, lần này bị người khác cắt ngang mộng đẹp, tôi lại càng bực, không chút do dự cự tuyệt: "Không đi, tôi ngủ rồi."
"Mới có mấy giờ à, ăn bữa khuya thôi, nhanh lắm, cô bình thường đều giả làm