XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nguyện Yêu Em Lần Nữa

Nguyện Yêu Em Lần Nữa

Tác giả: Súp Lơ Leng Keng

Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341818

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1818 lượt.

muốn tìm chìa khóa xe của anh. Trình Gia Gia đang xoay lưng về phía tôi giáo huấn ai đó, khẩu khí mất kiên nhẫn cực độ: "Hai người bọn em làm gì thì làm, tốt là được rồi, còn không tốt thì tách ra, cả ngày cứ như vậy anh còn thấy phiền giùm em nữa là."
Cái dạng Trình Gia Gia này rất ít khi nhìn thấy, bình thường anh trước mặt tôi toàn mang vẻ mặt cợt nhả, cho dù có khi mắng Lục Tử, nhưng đa phần vẫn là nói giỡn, tôi chưa bao giờ thấy qua anh tức giận mắng người như vậy. Tôi đi đến cạnh anh, chọc chọc cánh tay anh, Trình Gia Gia hoảng sợ, đột ngột quay đầu, tôi không ngờ phản ứng của anh lại mạnh như vậy, giơ tay ra: "Em lạnh. Anh đưa chìa khóa xe cho em trước, em lên xe ngồi."
"Được rồi, bọn em muốn làm gì thì làm đi, anh không muốn quan tâm nữa, các em muốn làm sao cũng được, đừng rộn tới anh bên này là OK." Trình Gia Gia tùy tiện kéo tay tôi rồi cúp điện thoại cái rụp, xoay người ôm chặt lấy tôi. "Sao mặc ít vậy hả? Tay cũng lạnh băng rồi này."
Tôi lấy ta hà hơi vào, xoa xoa, đặt lên lồng ngực anh, thuận miệng đáp lời: "Thành phố A bên kia nóng mà, trở về chưa ghé nhà, trực tiếp đi làm liền. Vừa rồi là ai vậy, sao anh tức giận thế?"
"Em gái anh, nó với bạn trai giận nhau." Có thể nhìn thấy Trình Gia Gia đối với cô em gái này vô cùng không hài lòng, tới nói về cô ấy mà cũng không muốn nói, chuyển đề tài sang chuyện khác: "Lần trước nói mang em đi Thanh Hải chơi, ăn hải sản trên thuyền, lần này sinh nhật bà xã Lục Tử, chúng ta cùng đi, chơi cho đã luôn."






Mấy năm nay giao thông từ Thanh Hải tới thành phố D cũng khá nhiều, hóa ra chỉ hai cái nửa tiếng là tới nơi, cứ tưởng phải hai tiếng mới tới, năm giờ rưỡi chúng tôi rời thành phố, sáu rưỡi đã đến nơi. Tới Thanh Hải, tôi mới phát hiện mình nhầm chỗ rồi, bờ biển này giữa mùa đông chỉ có thể nói là lạnh run gân, vô tình tôi lại mặc đồ phong phanh, lập tức bị đông cứng, đứng lập cập.
Lão Lục với Trình Gia Gia phỏng chừng tới đây nhiều lắm rồi, ngựa quen đường cũ, giữa làng quê rẽ trái quẹo phải thành thạo, đi tới một cái bến tàu nho nhỏ. Sắc trời đã tối, không rõ bến tàu dài bao nhiêu, chỉ nhìn thấy có sáu bảy chiếc thuyền đậu bên cạnh, thuyền không lớn, nhìn qua là biết thuyền chỉ làm bằng gỗ, đồ sộ bất động dù trong gió rét. Thuyền kê một tấm ván gỗ bắc vào bến tàu như hành lang, tấm ván hẹp, chúng tôi chỉ có thể từng bước từng bước cẩn thận mà qua.
Trình Gia Gia đi đậu xe, lão Lục lên thuyền trước, ngay sau đó là tôi, đèn trên bến thuyền hơi tối, tôi cẩn thận giẫm lên tấm ván tối đen, tấm ván này có vẻ gập ghềnh lên xuống, nhìn không thấy rõ, tôi móc di động ra tính dùng đèn pin soi cho sáng, tôi bấm nút di động, nhưng không có chút sáng nào, lúc này mới biết di động hết pin tự bao giờ. Cũng may hai bên tấm ván có lan can, tôi vịn hai lan can đi cũng khá là vững. Trình Gia Gia đậu xe xong, cũng đi lên, anh từ phía sau đỡ lấy eo tôi giúp tôi bước lên thuyền.
Thuyền này bên ngoài nhìn thấy bình thường, nhưng bên trong lại cứ như bồng lai, trong khoang thuyền dù rằng toàn bộ đều làm bằng gỗ, nhưng nội thất lại vô cùng đầy đủ, đến điều hòa cũng giả gỗ, với một ngày gió rét đầy trời mà nói, cảnh này kinh ngạc biết chừng nào nha, dù rằng điều hòa trong thời tiết này nhìn sao cũng thấy không hợp cho lắm. Hôm nay Thọ Tinh, vợ Lục Tử đã gọi đồ ăn cả rồi, đang ngồi thư thái trong khoang thuyền. Thấy tôi lạnh cứng tới nỗi mặt mũi trắng toát, cô ấy nhanh chóng đẩy qua một chén trà gừng.
Có một chén trà gừng ấm bụng, tôi thư giãn trong khoan thuyền ấm áp, bên ngoài từng trận sóng vỗ hấp dẫn tôi, tôi tới bên cửa sổ nhìn biển. Ngày hôm nay không phải là thời gian tốt nhất để ngắm biển. ngoài cửa sổ cảnh sắc tối lửa tắt đèn, bầu trời không thấy đốm sao mà cũng chẳng áng bóng trăng, tôi đứng một hồi, cái gì cũng không thấy, chỉ nghe gió Bắc vù vù, sóng xô từng trận.
Theo động tác của anh, mông ngọc của tôi áp vào cái nóng như lửa ấy. Tôi bấn nặng, tên gia hỏa này, thật không biết xem hoàn cảnh gì cả, tôi bất giác liếc mắt lại chỗ bọn Lục Tử ngồi, sau đó tôi nghe lời tiếp theo của tôi vô cùng nhanh, vô cùng lanh, vô cùng trôi chảy: "Dậy được, dậy được chứ, Gia Gia ca anh đúng là anh hùng gió quật không ngã, là sói một đêm n lần!"
Tiếp lời quá nhanh, miệng tuôn một tràng, tôi lấy giọng điệu Nước Tương trên mạng phô ra hết, lời này cũng thiệt dũng mãnh nha, thật không nên để cô gái thuần khiết như tôi nói, lòng tôi hối hận không thôi. Trình Gia Gia nửa ngày không thấy động tĩnh gì, tôi buồn bực, trộm quay đầu lại, Gia Gia ca ca đang mím chặt môi, mắt lóe sáng nhìn tôi, tâm tình vô cùng vui vẻ.
Tôi đỏ mặt ngượng ngùng, tránh tầm mắt anh, lắp ba lắp bắp nói: "Cái đó, em..."
Thế nhưng anh xáp ngay lại, cắn một phát lên miệng tôi, thỏa mãn nói: "Thật không sai chút nào, em đúng là vợ anh mà."
Cửa gỗ của khoang thuyền cạch một tiếng, mở ra, nữ phục vụ bưng đồ ăn mang theo gió lạnh thấu xương bước vào, bọn lão Lục cũng nghiên cứu đồ ăn xong rồi, cười hỉ hả trêu chọc chúng tô