Tác giả: Súp Lơ Leng Keng
Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341693
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1693 lượt.
i: "Lão Tam, hai người muốn hôn hít thì đợi ăn xong về nhà hẳn làm có được không, chứ tiếp tục thế này, bà xã tôi không hài lòng đó."
Trình Gia Gia nhíu mày như không có gì, lôi tôi trở lại bàn ăn, anh phải nói chuyện điện thoại, điện thoại trong tay anh đang reo, anh cầm di động lên liếc một cái, tôi ngồi cạnh thấy rõ ràng, mắt anh bất giác giật giật, để yên đó như không hề thấy điện thoại reo.
Đợi một phút đồng hồ, điện thoại trong tay anh lại reo lên, Trình Gia Gia lại bấm tắt lần nữa, tới lần thứ ba anh mới vô cùng mất hứng mà bắc lên: "Lại có chuyện gì?"
"Anh." Tiếng khóc của một cô gái truyền ra từ điện thoại như có như không.
Trình Gia Gia bất đắc dĩ đứng lên, đi ra ngoài cửa, khẩu khí dịu lại: "Rốt cuộc là làm sao vậy?"
Anh đứng lại bên ngạnh cửa, em gái anh không biết nói gì ở đầu dây bên kia, mày anh nhíu lại một chút, sau đó lại giãn ra: "Vây thì chia tay. Em nhìn về tương lại môt chút có được không, tâm của nó có ở trên người em đâu, em cũng đừng hi vọng làm gì, nó muốn đi thì cứ để nó đi đi."
Em gái anh hồ như không cam lòng chia tay với bạn trai, vẫn tiếp tục khóc lóc kể lể, anh mất kiên nhẫn: "Được rồi được rồi, em đừng nháo, khi anh về sẽ tìm nó hỏi chuyện, em giờ bắt taxi về cho anh đi, đừng phiền nữa."
Trình Gia Gia nói xong cũng không nói thêm lời vô ích, nhanh chóng cúp điện thoại, về lại chỗ ngồi.
Lão Lục vốn đang chuyên tâm ngồi lột cua cho bà xã của anh ta lại bỗng nhưng ngẩng đầu liếc mắt nhìn anh một cái, nói một câu không đầu không đuôi: "Lão Tam, chuyện của em cậu thì cứ để chính cô ta xử lý đi, cậu tạm thời đừng có xen vào."
Trình Gia Gia đang cúi đầu gắp đồ ăn, bình thường anh đối với lão Lục lúc nào cũng khoa tay múa chân, vênh mặt hất hàm sai khiến, lúc này nghe lời nói không chút khách khí của lão Lục lại chẳng hề phản ứng gì, chỉ nghe thấy anh ậm ừ môt tiếng, sau đó gắp một con tôm nõn nà vào bát tôi, chuyển đề tài: "Nha Nha, thử xem. Loại tôm này rất ngon, so với loại tôm càng trong nhà hàng bình thường ngon hơn nhiều."
Lão Lục liếc nhìn anh một cái, há miệng thở dài, lại tiếp tục không nói gì, cũng cuối đầu, đem hết tinh thần đặt vào một bàn hải sản trước mặt.
Em gái Trình Gia Gia xem ra rất tín nhiệm năng lực của anh trai, sau khi nghe anh cam đoan thì không hề gọi điện nữa. Bữa cơm này rất hợp khẩu vị với tôi, ăn vô cùng ngon miệng, uống đấu với lão Lục cũng vượt qua trình độ người thường, nếu không có Trình Gia Gia ngăn lại, hôm nay chắc tôi chuốc lão Lục tới gục xuống bàn mất.
Bữa cơm này ăn xong, cũng đã đến chín giờ, chúng tôi ăn chơi trên này cũng đã hai giờ rồi. Ăn uống no nê, chín rưỡi chúng tôi lại về thành phố D, Lục Tử đưa vợ về nhà, Trình Gia Gia đưa tôi về nhà tôi, sau khi dừng xe, anh lấy từ trong cốp ra một cái vali thật lớn. Tôi trợn mắt há mồm nhìn anh xách vali đi tới chỗ tôi, cái tên này thật muốn dọn tới chỗ tôi ở luôn sao?
Trình Gia Gia như chẳng có việc gì mà ôm lấy đứa tôi đang giật mình đây, hư hỏng chớp măt với tôi mấy cái, cười nói: "Mấy bộ đồ để thay sau khi tắm, chúng ta ở chung một chỗ quần áo dễ bị dơ lắm, phải đem thêm vài món nữa."
Tôi đối với loại mặt dày mày dạn này của anh đã sớm quen rồi, không trách, chỉ hừ hừ một tiếng, đang chuẩn bị cãi lại anh một câu, anh mắt lại rơi xuống một chỗ, một bóng người đang hấp dẫn lực chú ý của tôi.
Tại đó, ngay vệ đường, một người đang đưa lưng về phía chúng tôi, buồn bã bất lực tựa vào lan can hút thuốc.
Thôi Nam! Toàn thân tôi đều cứng lại, trong lòng kêu thầm không xong rồi. Tên gia hỏa này đúng là âm hồn bất tán, tôi rốt cục nợ anh ta cái gì mà cứ đeo bám mãi như đỉa thế? Tôi gắt gao nắm chặt lấy cánh tay Trình Gia Gia, dừng bước, bên này là Trình Gia Gia, bên kia là Thôi Nam, tình huống này tuy tôi chẳng thẹn với lương tâm, nhưng cũng có chút xấu hổ.
Tôi kéo kéo tay áo Trình Gia Gia: "À ừm... Dừng lại một chút."
Trình Gia Gia cảm thấy tôi có gì đó bất thường, cũng dừng lại, thu vẻ cười ngả ngớn, nhìn xuống tôi: "Làm sao vậy?"
Tôi đứng đó do dự, không biết mở miệng thế nào, chuyện này là như nào thế hả, tôi mới là người bị đá mà, sao giờ lại cứ như né tránh thế, cũng chỉ là bị đá thôi, cần gì phải sợ cái tên đang đứng dài ngay cột đèn kia.
Vali trong tay Trình Gia Gia bị Thôi Nam sấn tới mạnh như vậy nên rớt xuống đất, vài món quần áo rơi ra từ bên trong, Trình Gia Gia không nhìn quần áo, quay ngược cánh tay, nắm lấy Thôi Nam, anh tiến lên từng bước, hai tay nắm hai bên cánh tay Thôi Nam. "A Nam, bình tĩnh một chút. Cậu trước hết đừng kích động, chúng ta qua bên kia nói chuyện."
Lời nói của bọn họ vào tai tôi quả thực chính là kinh hồn bạt vía. Trình Gia Gia, anh thế mà lại biết Thôi Nam! Cũng không đợi tôi nghĩ nhiều thêm, xung đột giữa hai người trước mắt này lập tức bất ngờ thay đổi, trở nên kịch liệt không khống chế được.
Tầm mắt Thôi Nam liếc tới quần áo rơi trên mặt đất, lại càng nổi giận lôi đình: "Bình tĩnh cái rắm!"
Anh ta vùng ra khỏi tay Trình Gia Gia,