Tác giả: Súp Lơ Leng Keng
Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341705
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1705 lượt.
cứ chốc chốc lại xoay người, một đêm này chị thấy cô khó mà ngủ nổi, cô tốt nhất là cứ đi đi, đỡ cho chị bị phá chả ngủ được."
Tôi im lặng không lên tiếng, trong bầu yên lặng điện thoại "tinh" lên một tiếng, tôi giật thột, lập tức xoay đầu lại, chụp một cái nhấc điện thoại lên, lại chỉ là một cái quảng cáo nhàm chán. An An không thể nhịn được nữa, một cước đá tôi ra khỏi ổ chăn: "Cô đứng lên cho tôi, rõ ràng trong lòng nhớ muốn chết, còn cứng đầu, cô không ngủ như mà tôi ngủ nha."
Tôi dưới sự uy hiếp của An An, ra khỏi cửa. Tôi không cho Lục tử lái xe tới đón, Lục tử cũng uống say rồi, lái xe nguy hiểm, hơn nữa, tôi muốn một mình đi tới quán vô danh kia, xem có đúng là Trình Gia Gia ở đó thật không, nếu anh ở đó thật... Tôi cũng chưa biết nếu anh ở đó thật thì như thế nào, trong đầu chỉ có một ý niệm, chính là muốn nhìn xem biểu hiện của anh khi tôi đột nhiên xuất hiện ra sao.
An An khi nghe tôi nói tự mình đi, đã đứng lên khỏi giường, nói chở tôi đi. Tôi đương nhiên không cho, đêm hôm khuya khoắt, lại lạnh như thế, để cô ấy từ trong chăn ấm bò ra ngoài, thiệt tình là rất vô nhân đạo, mà chỗ này là trung tâm nội thành, bắt xe cũng tiện.
Tôi thuận lợi bắt được taxi, thành phố đêm trong cái lạnh rét cũng không vì thế mà trở nên đìu hiu, nơi nơi đều là xa hoa trụy lạc, đèn hồng đèn đỏ, tôi đây không khỏi đa sầu đa cảm một hồi, nơi đây dưới chốn phồn hoa đô hội, có bao nhiêu cặp trai thanh gái lịch đêm ngày diễn những vở bi hài của đời thường? Lúc này tôi không hề biết, rất nhanh sau đó tôi sẽ được thể nghiệm thực tế dở khóc dở cười của cái đời thường kia.
Tôi tới quán hải sản đó cũng là 0 giờ 30 rồi, khi tôi xuất hiện trước cửa quán thì mỏi người trong quán đều sững sờ, nhưng mà, sững sờ của tất cả cộng lại cũng chẳng bằng nỗi sững sờ của riêng mình tôi.
Trong quán, tôi gặp được một người phụ nữ ngoài ý muốn.
Tôi vừa xuống taxi thì nhìn nhìn thấy bên kia đường có một cô gái trẻ đang vội vàng vào trong quán, tôi lấy điện thoại di động ra nhìn nhìn, mười hai giờ rưỡi, đã trễ thế này mà còn có người vào một cái quán nhỏ lụp xụp, tôi kì lạ đi tới quán hải sản vô danh.
Tôi đi vào trong quán thì thấy cô gái kia đang quay nghiêng lưng về phía tôi, mắt hạnh trừng trừng, lông mày dựng thẳng, lớn tiếng mắng Lục tử: "Anh Lục tử, anh Gia Gia sao lại uống thành thế này, sao anh không cản ảnh lại?"
Cái giọng nói này! Sấm sét giữa trời quang nha, đây là Gia Thanh của Thôi Nam mà, em gái nhỏ của Trình Gia Gia, Tiểu Thanh!!!
Tôi sững sờ đứng ở cửa không biết phải làm sao mà nhìn bóng người thon thả kia trách mắng Lục tử, nhất thời chẳng biết có nên rời khỏi hay không.
Lục tử đối với vị cô nương Gia Thanh này hiển nhiên cũng rất đau đầu, anh ta bận ứng phó với Gia Thanh, nhất thời cũng chẳng nhìn thấy tôi đứng ở cửa: "Tiểu Thanh, lão Tam không phải bảo em đừng tới rồi sao, thế sao em lại còn tới?"
Lục tử lúc này có chút bất an, anh ta mất tự nhiên mở miệng nói với Gia Thanh: "Tiểu Thanh, việc này, việc này em không cần nhúng tay, Nha Nha là bạn gái của lão Tam, lần này lão Tam với cô ấy giận nhau, cứ để tự bọn họ giải quyết là được rồi."
"Bạn gái? Không thể nào, anh Gia Gia không phải nói với em chỉ là chơi chơi thôi sao?" Gia Thanh dường như để tôi thành không khí, giọng cô ta có vị khiêu khích đắc ý, sự khoa trương của cô ta dựng lên biểu cảm kinh ngạc của Lục tử. Đệt, diễn cảm phong phú như vậy quả thật rất đạt, không hổ cho thực lực diễn xuất của cô ta chút nào.
Tôi thừa nhận, dù tôi có coi thường màn diễn của cô ta, có nghĩ rằng mình đã chuẩn bị tốt lắm đi chăng nữa, thì cô ta cũng đã đánh trúng điểm yếu của tôi, tinh thần cẩn trọng kiên cường của tôi lúc này hoàn toàn trở thành trái tim thủy tinh trong suốt.
Có thể là vì yêu chăng, càng là vì yêu, nên khi người ta bắn tên, lại càng không chịu nổi. Trước kia Thôi Nam quay đầu lại thì lời cô ta dù có ác độc đến thế nào, tôi đều có thể cười trừ, thoải mái đánh trả, cái đó chẳng qua là vì tôi không cần, bây giờ cô ta chỉ nhè nhẹ một câu, tôi đã có chút chịu không nổi. Trong chuyện tình cảm, khi đã nguyện chìm vào, là trao cho người khác cơ hội tổn thương mình. Huống chi, cô gái này lại còn là em gái của anh, điều ấy tôi có tránh thế nào cũng không tránh được, tôi đứng ở đó, miệng há rộng nhưng một câu cũng không thốt nổi thành lời.
Lần đầu tiên, tôi nhụt chí, lần đầu tiên, tôi có xúc động muốn bỏ chạy trối chết, lần đầu tiên tôi cảm nhận được, hóa ra mình cũng thật nhát gan.
Trên tay tôi nóng lên, có một bàn tay to cầm lấy, Trình Gia Gia trong mơ màng dường như nhận ra tôi, anh nắm được tôi, nắm lại thật thật chặt, trong miệng khẽ gọi một tiếng mơ hồ: "Nha Nha, em, đừng đi."
Tôi phục hồi tinh thần lại, vì sao tôi phải đi, kệ Trình Gia Gia có xảy ra chuyện gì, tôi không muốn quan tâm chi cho mệt, hôm nay tôi còn đứng đôi co với vị Gia Thanh này thật đúng là thừa hơi.
"Tiểu Thanh, em nói xằng cái gì đấy." Bên cạnh truyền đến giọng của Lục tử, anh ta đang