Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nguyện Yêu Em Lần Nữa

Nguyện Yêu Em Lần Nữa

Tác giả: Súp Lơ Leng Keng

Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341703

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1703 lượt.

i tôi, nói tới nỗi nước bọt văng tứ tung: "Cô còn giả bộ cái gì, cả công ty đều biết hắn thích cô đến chết đi được, thật ra là ngại cô có bạn trai rồi nên mới ngại ngùng xuống tay. Bằng không sao cô lại bị triệu sang phòng của hắn làm việc chứ, không phải là vì lần trước Thọ Phương Phương làm khó dễ cô sao, giờ Thọ Phương Phương ghen tị muốn chết, nhưng muốn bắt cô cũng chả bắt được, cô tưởng Ứng Nhan hắn ngồi không thôi đấy à."
Tôi rất bội phục trí tưởng tượng thổi phồng sự việc thành màu hồng cùng sức truyền bá của mọi người, Ứng Nhan thật là vô tội mà, tôi bi ai thay cho hắn. Đối mặt với cô An An càng nói càng hưng phấn, tôi chỉ có thể cười khổ: "Đại tỷ, em không bắt chị nghĩ kế nữa, tự thân em giải quyết vậy, chị cũng tha cho Ứng Nhan đi."
An An chỉ tiếc không thể rèn sắt thành thép mà gõ đầu tôi: "Ứng Nhan làm sao lại nhìn trúng loại thiếu nếp nhăn não như cô hử, nhiều cơ hội tốt thế, cô cứ bỏ quên như vậy, một lòng một dạ nhớ nhung cái anh thượng hạng kia."
An An còn chưa nói xong, thì ánh mắt ngừng ngay cửa quán, bất động, tôi theo ánh mắt của cô ấy nhìn tới, một người đàn ông đang đẩy cửa vào, đích thị là bạn trai trước của An An.
Tôi trợn mắt há mồm nhìn An An nở một nụ cười ngọt ngào, nhìn người đàn ông kia đi tới bên đây rồi ngồi xuống cạnh mình, hóa ra, mùa xuân của cô ấy vẫn chỉ có một cái này. Hóa ra, chính cái cô An An này cũng chẳng buông tay được






An An thật trượng nghĩa, ăn cơm xong thì đuổi bạn trai mình về nhà, mình thì kéo tôi trở về chỗ ở. Suốt cả buổi ăn cơm, tôi cứ một mực tò mò, trước kia cô ấy sống chết đòi chia tay, sao chỉ mới đảo mắt một cái lại quay về với anh ta rồi.
Đối với nghi vấn của tôi, An An lắp ba lắp bắp nói đông nói tây nửa ngày, cuối cùng vẫn là khai thật, cô ấy nói, không còn cách nào khác, chính lòng mình cũng không buông tay được. Tôi thực sự cảm thấy không đáng cho An An, đây là cái gì chứ, chẳng qua là bỏ không được tấm tình này, vậy giấu giếm lừa gạt trước kia đều xóa bỏ đi sao, cô ấy sao lại vì một tên đàn ông như thế mà đè nén chính mình đến vậy.
Hơn nữa tôi cũng thật buồn bực, theo cái tính nóng nảy của An An, căn bản không dung được tình yêu có tì vết, bây giờ làm thế nào lại có thể bình yên tiếp nhập rồi nén lại như thế chứ.
An An nhìn tôi, thở dài, không còn là vẻ mặt cợt nhả nữa: "Nếu đã quyết định cùng anh ấy vượt qua, thì tại sao còn muốn tự chắn đường mình, dù đã xảy ra chuyện gì, thì hiện tại cũng không còn liên quan tới nữa, anh ấy bây giờ đối với chị thật sự tốt, chị cũng thực lòng thích anh ấy như thế, lại nói rắc rối đã qua kia, chị thật cũng không muốn tự đi chắn đường mình."
Tôi không phục: "Chị như thế là lừa mình dối người, chẳng qua là dung túng cho bản thân tự tìm cớ, chẳng lẽ chị có thể thật sự buông tha, hoàn toàn quên việc đó sao?"
Tôi tiếp tục im lặng chui vào trong chăn, giọng thúc giục của Lục tử cũng tiếp tục: "Nhanh lên, bất luận là có chuyện gì, thì em xách nó về nhà rồi nói, về nhà rồi thì tùy em chấp hành gia pháp."
"Nha Nha," thấy tôi không tiếp tục lên tiếng, Lục tử bỗng nhiên đứng đắn lên, "Em rốt cục là không hiểu cái gì chứ, lão Tam nó thật tình là thích em đó, nhiều năm như thế, anh còn chưa thấy nó lo lắng cô nào như thế, dù là lúc trước..."
Lục tử bỗng nhiên ngừng lại một lúc, rồi lại nói tiếp: "Hôm nay anh tới thì nó cái gì cũng không chịu nói, ôm sầu trong đầu mà uống rượu, hiện giờ say rồi cũng là đỏ mắt nói xin lỗi em. Anh nhìn thật không đành lòng, nó có bao giờ vì phụ nữ mà khổ thành như thế? Các em có chuyện gì thì bình tĩnh mà nói, đừng làm rộn, kiểu này đối với ai cũng chẳng tốt lành gì."
"Bọn anh ở một quán hải sản nhỏ ven đường Minh Tùng, quán không tên, là nó muốn tới chỗ này. Em xem thử đi, nếu có thể thì đến đây, bộ dạng nó giờ phỏng chừng muốn ngồi lại đây cả đêm. Em nếu có tới, thì gọi cho anh, anh tới đón em." Lục tử thở dài, cúp điện thoại.
Thời gian dọi điện thoại dài, tay nắm điện thoại của tôi có chút yếu đi, tôi vùi vào trong mền xoay xoay tay, đối diện với cặp mắt đẹp sắc sảo của An An, cô ấy nháy mắt mấy cái với tôi: "Đi đi, giữa đông, đừng để hắn ở ngoài vất vưởng."
Tôi cắn răng: "Không đi."
An An bĩu môi, đảo mắt, cau mày lại, lơ đãng nói: "Đường Minh Tùng, chẳng phải con đường trước tiểu khu nhà cô sao?"
Lòng tôi giật nảy, đường Minh Tùng, quán hải sản không tên trên đường Minh Tùng, chẳng lẽ là quán lần đầu tiên hẹn hò tôi dẫn Trình Gia Gia đi ăn...
Tôi xoay người, đưa lưng về phía An An tiếp tục chui vào ổ chăn, điện thoại yên lặng nằm bên gối tôi, thỉnh thoảng lại có đèn lóe lên nhấp nháy, cảnh tượng cuộc hẹn kia không khỏi xuất hiện trong đầu tôi, Bạch Tuyết mùa xuân Trình Gia Gia, đẹp trai phong độ Trình Gia Gia, khi đó anh cũng là giả dối sao, trong lòng tôi bắt đầu mơ hồ đau, như có kim chân đâm vào nơi đó, đau như ẩn như hiện, tôi liên tục đổi tư thế mà chẳng thể thoải mái nằm được.
Tôi lại xoay người, trong bóng tôi An An lại như bĩu môi: "Cô là bánh nướng đấy à,