Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Bên Có Sói

Nhà Bên Có Sói

Tác giả: Cố Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341490

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1490 lượt.

g, chạy ra ngoài cửa lớn vô ý đụng phải người khác.
“Xin lỗi, xin lỗi!” Tiểu Mạn liên thanh, ngẩng đầu lên nhìn người trước mặt, nhất thời ngơ ngẩn, “Dì!”
Không sai, người bị Tiểu Mạn va phải chính là Cố mẹ, liếc mắt nhìn sang bên cạnh, một người đang xách một túi bánh tét to tướng, cô run rẩy kêu lên: “Chú.”

“Ai cho con dám bắt nạt Tiểu Mạn?” vừa vào đến cửa, đồ đạc còn chưa đặt xuống, Cố mẹ đã bắt đầu quở trách con trai nhà mình.
Dựa hơi cha mẹ Cố Lãng, Tiểu Mạn cũng ôm con chó con đáng-chết-ngàn-lần bước vào.
Cố Lãng đang muốn phản bác lại bị Cố cha ho khan vài tiếng cảnh cáo, nghiêng đầu, hấp háy mắt ý chỉ Tiểu Mạn đang ngồi trên sofa. Không có cách nào khác, Cố Lãng đành phải đến bên Tiểu Mạn, ăn năn hối lỗi, “Xin lỗi, anh sai rồi.”
Vẻ mặt Cố mẹ lập tức rạng rỡ, vô cùng thân thiết ôm lấy Tiểu Mạn, liên thanh nói: “Tiểu Mạn ngoan, Lãng Lãng cũng xin lỗi rồi mà. Con tha thứ cho nó đi nha. Vợ chồng ở chung sao tránh khỏi ầm ĩ, cho qua đi là được rồi.”
Ai làm vợ chồng với anh ta? Tần Tiểu Mạn trong lòng mặc dù ngàn lần không muốn vẫn không đành để hai vị trưởng bối vừa từ xa tới phiền lòng, miễn cưỡng “Dạ” một tiếng.
“Cha mẹ, hai người tới đây bằng gì? Sao không nói sớm với con một tiếng?” Cố Lãng nghĩ tới làm con mà thật sơ suất, để cha mẹ tuổi đã cao mà phải chạy đi chạy lại xa xôi như vậy.
“Cha và mẹ con tới thăm một người họ hàng xa.” Cố cha kiệm lời nhưng ý sâu xa.
Chăm sóc hai vị phụ huynh nghỉ ngơi xong đã gần nửa đêm rồi. Tần Tiểu Mạn vốn là muốn ngủ chung với Cố mẹ, kết quả cô nói cái gì, bà cũng không đồng ý, đẩy thẳng cô vào lòng Cố Lãng.
Cố Lãng cũng không phản đối, ôm lấy cô rồi chúc cha mẹ ngủ ngon, đem cô trở về phòng ngủ.
“Thả ra.” Tần Tiểu Mạn nhớ tới chuyện hồi chiều, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không muốn tha thứ cho ai đó. Cố Lãng nhẹ giọng nói: “Nói nhỏ thôi, cha mẹ anh còn chưa ngủ đâu.”
Vào phòng, anh lập tức buông cô ra.
Tiểu Mạn giận dỗi ngồi lên ghế, quay lưng lại với anh. Cố Lãng chẳng hề để ý, thản nhiên chiếm lấy toàn bộ giường, lại còn tắt đèn, đắp chăn đi ngủ….






Tần Tiểu Mạn ngồi trước bàn, bắt đầu cảm thấy thương tâm, day dứt nghĩ tới hai mươi mấy năm qua cuộc sống của mình mờ mịt dưới cái bóng quá lớn của Cố Lãng.
Xem đi, anh ta ưu tú thế kia, sao lại có thể si mê cô được? Thứ tình cảm bất an này chỉ có thể đứng từ xa trông lại, cho dù nỗ lực thế nào cũng không thể ngăn cản được cảm giác mệt mỏi và tự ti.
Đêm khuya yên tĩnh, những suy nghĩ tiêu cực lại bắt đầu sinh sôi trong lòng cô. Tiểu Mạn đáng thương cuộc tròn mình trên ghế, vùi mặt vào đầu gối, khẽ nức nở. Cố Lãng khốn nạn. Lần nào cãi nhau, anh đều lạnh nhạt như thế, chỉ có cô là chật vật không yên. Cho dù nói như thế nào, cuối cùng người cố tình gây sự vẫn chính là cô. Cái con người kia, cô đã nỗ lực như thế nào để tới gần anh, anh rốt cuộc có hiểu không hả?
Trên bàn vẫn còn la liệt sách vở cô dùng để học tập. Mấy người thư ký của Cố Lãng đều là nhân tài xuất chúng, có bằng cấp, có học vị cao. Tiểu Mạn miễn cưỡng mới có thể theo kịp tiến độ của công việc, lúc nào cũng bị Cố Lãng cười nhạo Tuy rằng mấy thứ này đều rất khó nhằn, cô vẫn luôn muốn học hỏi thêm một chút. Cố Lãng luôn đả kích cô, phải chăng, anh mãi mãi luôn xem cô là đồ vô dụng, lúc nào cũng ỷ lại, phục thuộc vào anh phải không?!
Sở dĩ Tiểu Mạn đọc tiểu thuyết đều chọn thể loại cường văn nữ tôn là vì muốn YY mình, đọc nữ nhân có thể điều khiển được nam nhân chính là để cân bằng trạng thái tâm lý. Có điều, chính bản thân cô mới hiểu rõ được một điều, người mà cô mong muốn vẫn duy nhất chỉ có anh mà thôi. Ấy vậy mà, một khoảng thời gian rất dài, rất dài, anh đã quên béng mất cô.
Tần Tiểu Mạn vùng ra,“Bỏ đi, em không nên đối với anh như thế.” Nghe anh xin lỗi, trong lòng cô không tự giác chút nào lập tức đã đầu hàng, càng nghĩ lại càng thấy giận bản thân mình.
Cố Lãng cách một lớp chăn ôm lấy cô, lắc lắc lấy lòng. Tần Tiểu Mạn giật mình giãy dụa đứng lên, leo lên giường nằm giả chết. Cô cắn chặt góc chăn, ngăn cho nước mắt khỏi trào ra. Là anh sai, anh dám bắt nạt cún con của cô, lại còn bắt nạt luôn cả cô nữa!
Tần Tiểu Mạn chui trong chăn ngây người một lúc, thấy yên tĩnh thì có chút luống cuống, len len thò đầu ra, phát hiện Cố Lãng đang nằm bên cạnh, lẳng lặng nhìn cô, ánh mắt chứa đựng sự thanh minh.
Cô ngượng ngùng, cứng giọng hỏi, “Có phải anh nghĩ em càn quấy đúng không?”
Cố Lãng lắc đầu.
“Có phải anh nghĩ em là người phải xin lỗi mới đúng không?”
Cố Lãng lại lắc đầu.
“Anh có biết anh sai ở đâu không?”
Cố Lãng gật đầu.
Nhìn dáng vẻ anh ngoan hiền vô tội, Tiểu Mạn muốn cáu cũng không được, đành trừng mắt nhìn anh. Một lúc sau, cô quay người nằm sấp xuống, chỉ để lộ ra cái mặt, yếu ớt thở dài: “Có phải anh nghĩ em không xứng với anh không?” Không đợi anh trả lời, cô quay mặt vào trong tường, “Em biết rồi.”
Cố Lãng vuốt tóc cô, “Rốt cuộc trong đầu em đang có những cái gì thế này?”
Tâm can Tần Tiểu M


Ring ring