Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Bên Có Sói

Nhà Bên Có Sói

Tác giả: Cố Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341482

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1482 lượt.

Mạn giật giật tay ý muốn bảo anh lấy lại, rất nghiêm túc nói: “Đắt quá. Tôi đã tha thứ cho anh rồi. Không cần phải hoang phí nữa.”
Lục Nhược nháy mắt, “Đắt sao? Tôi không thấy thế.”
“Chờ một chút,” Tần Tiểu Mạn mở túi của mình, lục lọi một chút, móc ra một cái thẻ khác màu xanh ngọc đưa cho nhân viên, “Xin hỏi, cái này có thanh toán được không?”
Lục Nhược đứng cạnh nhe răng trợn mắt cảm thán, thật sự nhìn không ra nha. Thẻ này đặc biệt của anh em bọn họ, chỉ có ba cái mà thôi. Tiền trong thẻ đủ để nuôi sống cô ta cả vài đời. Xem ra Cố Lãng lần này thực sự nghiêm túc rồi. Cánh tay thon dài rút lại tấm thẻ, rất hào sảng vỗ vai Tần Tiểu Mạn, “Được rồi, xem như tiểu đệ hiếu kính với bề trên nhé.”
“Lục Nhược, anh thực sự rất tốt nha, trưa nay tôi mời anh ăn cơm!” Tần Tiểu Mạn ôm chú chó nhỏ trong tay, mừng rỡ cười toe toét, hoàn toàn quên mất ai kia từng phạm tội tày trời với mình.
“Được.” Lục Nhược xoa xoa bụng, cùng cô ta ra ngoài đi dạo đã đến giữa trưa rồi, anh cũng thấy đói. Xem ra cô ta cũng không ghét bỏ anh, vậy là anh có thể…
“Tiểu Mạn,” Lục Nhược ăn no xong, ướm hỏi, “Cô có đặc biệt thích một cái gì đó không? Ví dụ như đá quý, mã não…v…v…”
Tần Tiểu Mạn xoa xoa cái bụng tròn trịa, đút một miếng thịt vụt cho con cún, nghe anh ta hỏi vậy suy nghĩ một chút: “Cũng có.”
“Là cái gì, là cái gì?” Lục Nhược kích động thiếu chút nữa nhảy dựng lên, hai mắt long lanh.
“À,” Tiểu Mạn búng tay tách một cái, “Tôi muốn có đèn thần, muốn nuôi đá quý, còn muốn ngày nào dưới gối cũng có toàn vàng….”
Lục Nhược đầu đầy hắc tuyến, cái cô gái này…đọc quá nhiều truyện cổ tích rồi. “Tiểu Mạn, cô có biết ngồi đáy quý bay lên trời là có ý gì không?”
Ánh mắt Tiểu Mạn lay động, Lục Nhược mừng rỡ, nhìn cô chờ mong.
“Cố Lãng!”
Cái gì? Lục Nhược hóa đá. Nhìn theo ánh mắt của Tiểu Mạn, quả nhiên, cái kẻ bất chính đang đứng dựa vào xe kia không phải nhị ca vĩ đại của anh thì là ai?
“Tiểu Mạn!” Lục Nhược hạ giọng hỏi lại lần nữa.
“Tôi làm sao biết được.” Tần Tiểu Mạn mờ mịt lắc đầu, “Làm sao làm được chứ, đó là chuyện cổ tích thôi.”
Lục Nhược xám mặt nhìn Cố Lãng ngồi xuống. Xong đời, Tần Tiểu Mạn ngu ngốc, chính cô ta còn không nhớ rõ bảo anh phải làm sao? Đá quý biết bay, đá quý biết bay? Lục Nhược nghĩ một hồi đầu óc bắt đầu toàn sao với trăng, cúi gầm mặt xuống không dám nhìn hai người đối diện nữa.
Cố Lãng móc khăn tay ra nhẹ nhàng lau vết tương còn dính trên khóe miệng Tần Tiểu Mạn. “Lần nào ăn cũng bị như vậy.” Tần Tiểu Mạn đỏ mặt, liếc nhìn Lục Nhược, phát hiện đối phương không hề lộ ra chút kinh ngạc nào.
Lục Nhược than thở, “Không có gì, các người tiếp tục đi. Tôi đây quen rồi.” Vừa dứt lời liền ý thức được mình nói sai, cười gượng một tiếng, “Ha hả, Nhị ca, em nói anh lúc nào cũng mang khăn tay theo người mà lại chẳng bao giờ thấy dùng đến, hóa ra là chỉ để dùng cho Tiểu Mạn thôi. Ha ha.”
Lỗ tai Cố Lãng khó chịu bắt đầu giật giật, Tiểu Mạn, sao mới có một lúc mà đã thân thiết thế rồi sao? Anh híp mắt, ngón tay gõ gõ xuống mặt bàn, lo lắng nghĩ xem có nên đặt cho nha đầu nhà mình một cái nickname riêng không.
Tần Tiểu Mạn hạnh phúc, khóe miệng không che giấu được nét cười, xem đi xem đi, mình thật là đặc biệt!
Cô nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, khóe miệng khẽ cong lên. Hôm nay là đầu đông, mặc dù giữa trưa, ánh mặt trời vẫn mang theo một chút hơi lạnh, xuyên qua cửa kính chiếu lên người cô, thật đẹp.
Tâm tư Cố Lãng vì sự thân mật giữa cô và Lục Nhược mà bị khuấy động lên giờ đã lắng xuống. Lục Nhược thức thời đứng dậy, không để cho Tiểu Mạn kịp hỏi đã lập tức rời đi.
“Anh ta bị sao…” lời chưa kịp nói ra, môi đã bị chặn lại.
Lúc Cố Lãng đối mặt với Tiểu Mạn, trong lòng luôn mang theo chút nôn nóng. Cái tâm tình thấp thỏm bất an này khiến anh có chút mâu thuẫn. Lúc nào cũng vậy, anh đối với cô luôn rất nồng nhiệt. Thế nhưng lúc này đây, thực sự, thực sự dịu dàng êm dịu.
Nhẹ nhàng chạm vào đôi môi của cô, cẩn thận mút mát, đầu lưỡi mềm dẻo quấn lấy triền miên không rời.
Dịu dàng như vậy khiến Tần Tiểu Mạn quên mất phải xấu hổ, quên mất mình đang ở trước mặt bao nhiêu người, vươn tay ôm lấy cổ anh, ngẩng mặt lên đáp lại. Chưa bao giờ hơn lúc này cô tin chắc như vậy: Anh yêu cô, còn hơn cả mọi việc trên thế gian này.
“Gâu!”

Buổi tối, Cố Lãng đố kỵ nhìn chằm chằm con chó nhỏ đang dụi dụi vào ngực Tiểu Mạn. Cậy mình nhỏ bé, dám ở chỗ trước tới giờ chỉ thuộc về anh diễu võ dương oai!
Ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, Cố Lãng mạnh mẽ ám chỉ nói: “Đi ngủ nào, thả nó ra đi.”
Tiểu Mạn không muốn chút nào, gãi gãi bụng con cún, “Tối nay em muốn ôm nó ngủ.”
“Không được!” Cố Lãng kiên quyết phản đối. Làm sao có thể, buổi tối anh chỉ muốn đem con chó kia vứt càng xa càng tốt.
“Cố Lãng, anh bảo em nên đặt tên nó là gì?” Tần Tiểu Mạn tất nhiên đem lo lắng trong lòng ra hỏi ý kiến người nào đó.
Cố Lãng túm lấy cục bông tròn tròn cuộc trong lòng cô đặt lên sofa, “Gọi thế nào cũng được.” Khom lưng ôm lấy cô, cúi đầu hôn chụt một cái lên trán: “Nhưng mà, đê


Insane