Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342625

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2625 lượt.

âm Miểu Miểu lên: "Đau chỗ nào? Để anh xem xem."
Anh sốt ruột kiểm tra tình trạng vết thương của cô, nhưng chỉ nhìn thấy cái eo thon thả, chứ chẳng nhìn ra cái gì, anh cẩn thận dùng ngón tay chạm vào: "Là ở đây sao?"
Lâm Miểu Miểu dùng ánh mắt oán hận trừng anh: "Đi lấy túi chườm đá trong tủ lạnh cho em ngay."
Nghề nghiệp trước kia của Lâm Miểu Miểu thế nào cũng sẽ thường xảy ra chấn thương, chẳng qua cô tư chất tốt, lại khéo bảo vệ mình, cho nên rất ít bị thương, nhưng trong nhà vẫn chuẩn bị rất nhiều đồ dùng khi khẩn cấp, Tông Chính tay chân luống cuống cầm túi chườm đá đắp lên trên eo cô, lại không yên tâm chuẩn bị gọi xe cứu thương.
Lâm Miểu Miểu cái trán nhăn nhíu, vội vàng ngăn anh lại, trẹo lưng cũng không nghiêm trọng lắm, chườm lạnh một lúc, dùng thuốc lưu thông tuần hoàn máu là được.
"Ngộ nhỡ nghiêm trọng thì làm sao đây?"Tông Chính cầm điện thoại di động, nét mặt nghiêm túc.
Lâm Miểu Miểu nằm sấp trên giường, tức giận lườm anh, Tông Chính bị trừng sắc mặt cứng ngắc, từ nãy đến giờ, anh đã ân hận lắm rồi, Lâm Miểu Miểu đánh anh đá anh nhiều lần, anh cũng chưa từng đánh lại, đừng nói gì đến việc làm cô bị thương, nào biết chỉ ném lên giường một cái, cô đã bị trẹo lưng, anh nhíu mày, trong lòng ngoài hối hận vẫn là hối hận không thôi.
"Chúng ta cứ nên đi bệnh viện khám thì hơn, ngộ nhỡ......"
Lâm Miểu Miểu khó chịu trả lời: "Em nghỉ ngơi một lát là được rồi."
Tông Chính im lặng mấy giây, lên giường, chống đầu nghiêng người nhìn cô.
"Có đau không?" Ngón tay của anh nhẹ nhàng xoa lên khuôn mặt cô.
Lâm Miểu Miểu xoay mặt sang bên khác, nếu là trước đây, Tông Chính sớm đã xoay mặt cô lại rồi, nhưng bây giờ, Tông Chính nào dám chạm vào cô, không thể làm gì khác hơn là nhổm dậy bò sang bên kia, nói một loạt tiếng xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi......không phải anh cố ý đâu."
Vở kịch nhỏ
Người nào đó cử một phóng viên đi phỏng vấn Tông Chính.
Phóng viên nọ hỏi: "Cái kia, hôm qua có độc giả nói, đàn ông nổi máu ghen rất đáng sợ......Ôi! Ôi! Quân tử động khẩu không động thủ!! Không phải tôi nói! Thật sự không phải tôi nói! Phóng viên nọ nhìn Tông Chính đang vén tay áo, co cẳng chạy biến.
Tông Chính tao nhã vén tay áo xuống, vẻ mặt có chút u ám: "Các cô thì hiểu cái gì? Đàn ông thành thục đương nhiên đòi hỏi sự từng trải và tuổi tác rồi! Huống chi tôi mới 24!!!!!"
Lâm Miểu Miểu lặng lẽ nhìn về phía anh, thành, thụcư???????????
Chú thích:
(1)
超极本: Ultrabook chỉ những máy tính xách tay mỏng, nhẹ, hiệu suất tốt và thời lượng pin dài. Thiết bị này có thể gọi là Notebook di động. Khối lượng chúng thường nhỏ hơn 1.5 kg và cực kì mỏng. Chiếc ultrabook đầu tiên trên thế giới chính là Macbook Air của Apple.



ANH XEM EM VẪN KHỎE ĐẤY THÔI


"Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi......không phải anh cố ý đâu."
Lâm Miểu Miểu đương nhiên biết anh không phải cố ý, tuy rằng trong lòng cô không muốn truy cứu chuyện giấy thỏa thuận ly hôn, nhưng cô một chút cũng nuốt không trôi, huống hồ người này từ đêm ngày hôm qua, đã hung hăng càn quấy quá đáng, cần phải giáo huấn cho anh một trận ra trò mới được.
Thế là cô nói: "Tông Chính, em đói bụng." Cô thực sự đói, nếu không lấy đầu óc của cô sẽ không biết ngoặt thế nào, ngoài việc đánh anh, trong lúc nhất thời cô vẫn chưa nghĩ ra được cách nào cho anh một bài học.
Tông Chính phấn chấn hỏi: "Anh gọi đồ ăn bên ngoài cho em nhé? Em muốn ăn gì?"
"Em muốn ăn cháo kê và xíu mại tằm vàng." Đây là đồ ăn sáng ngày thứ nhất sau khi kết hôn Tông Chính yêu cầu, Lâm Miểu Miểu thật lòng cảm thấy trước đây mình không phải mộtngười thích ghi thù, bụng dạ hẹp hòi, nhất định cô bị Tông Chính làm hư rồi.
Còn có âm thanh trong trẻo của một người đàn ông.
Kẻ đó, thật làm cho anh chán ghét đến cực điểm.
Anh từ lối cửa chính vòng qua chỗ ngoặt của bức tường, ánh mắt lướt qua áo khoác đàn ông vắt trên ghế sô pha, sau đó nhìn đến Mễ Chân, Mễ Chân ngồi trên chiếc ghế anh từng ngồi, trước khi anh vào cửa rõ ràng Mễ Chân đang nói chuyện với Lâm Miểu Miểu, sau khi anh trở về, nụ cười trên mặt Mễ Chân cũng nhạt đi, lên tiếng chào anh.
Tông Chính chẳng nói gì chỉ gật đầu chào, sau đó ánh mắt liền dừng trên người Lâm Miểu Miểu, cô quấn một cái tạp dề hoa nhỏ màu trắng, đang rán một miếng thịt bò hình trái tim,mức độ tồi tệ về tâm trạng của Tông Chính đã sắp vượt qua mưa to gió lớn trên biển rồi, cô xoay xoay thắt lưng bị thương, mặc dù cô nói không có gì đáng ngại, chính anh cũng không nỡ sai cô nấu cơm, chủ động đi mua đồ ăn cho cô, cô giỏi thật, nhân lúc anh không có ở nhà liền chăm chỉ làm đồ ăn cho một người đàn ông khác.
Tông Chính thiếu chút nữa bóp nát túi đồ ăn đang cầm trong tay.
Đúng lúc này, Lâm Miểu Miểu ngoảnh lại nhìn anh với ý cảnh cáo, cô biết rõ anh và Mễ Chân không hợp nhau, Tông Chính vừa nhận được ánh mắt của cô, tức giận đến mức ngực phập phồng dữ dội, Mễ Chân và anh chào hỏi xong, liền xem anh như người trong suốt, tiếp tục trò chuyện cùng Lâm Miểu Miểu, Tông Ch