Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342629
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2629 lượt.
h, âm thanh của ngón tay dính dịch thể ẩm ướt cũng vô cùng rõ ràng.
Ngón tay của anh cuối cùng cũng rút ra, Lâm Miểu Miểu mềm nhũn bám trên người anh, còn chưa thở ra một hơi, giữa hai chân đã bị vật thô to hơn ngón tay mấy lần đâm vào, mặc dù anh chưa làm bất kỳ động tác nào, nhưng sống lưng của cô đã cong lên trước, cô nắm chặt cơ hội có thể nói chuyện, lập tức thở hổn hển lên tiếng: "Anh nhẹ một chút."
Động tác hôm nay của anh, không có một chút dịu dàng.
Tông Chính bật cười ra tiếng, tựa như căn bản không muốn nghe cô nói, một lần nữa ngăn chặn môi cô, cái tay nâng mông cô hướng vào phía trong vuốt ve, cũng trong lúc đó, vật vận sức chờ phát động từ lâu từ từ tiến vào bên trong.
Sau khi tiến vào, động tác của anh liền nhanh hơn, gần như trong chốc lát đã bắt đầu mãnh liệt chạm vào nơi sâu nhất của cô, mỗi một lần xông vào, đều làm cho cơ thểcô không chịu khống chếrun rẩy, Lâm Miểu Miểu cảm thấy đau, nhưng xen lẫn vào đó còn có niềm hạnh phúc vô bờ.
Dần dần đau đớn biến mất, chỉ còn lại cuồng dã giữa hai đùi, sự vui vẻ như sóng biển, cô khó khăn hít thở, trong tầm mắt đôi mắt hẹp dài của Tông Chính mang theo ngọn lửa cháy bùng lại bao phủ bởi một tầng băng tuyết, khiến cô có thêm một cảm giác không thoải mái.
Sự khó chịu này, từ lúc mới bắt đầu đã rất rõ ràng, tức giận của anh ẩn núp trong dục vọng, nhưng động tác, vẻ mặt , ánh mắt của anh nếu không lầm thì toàn bộ đều công khai nói cho cô biết, tâm trạng của anh có bao nhiêu tồi tệ.
Cô ở trong lòng khẽ thở dài, chủ động dây dưa cùng đầu lưỡi của anh, anh như nhận được tín hiệu nào đó, động tác càng lúc càng nhanh, làm sau lưng cô đụng đến phát đau, sau khi cô chủ động đáp lại, băng tuyết trong con ngươi của anh nhanh chóng tan ra, sau đó biến thành ngọn lửa ngùn ngụt, thiêu cháy cô.
ANH ĐÓI RỒI
Sau khi kết thúc, Tông Chính mới chậm rãi cởi hết quần áo, ôm cô đặt lên ghế sô pha, vẻ mặt lười nhác hất hất cằm: "Em đi làm cơm đi, anh đói rồi."
Lâm Miểu Miểu nhắm hai mắt nằm trên ghế sô pha một lúc, mới đưa tay rút mấy tờ giấy trên bàn, lau chùi đống bê bối giữa hai chân, lại chỉnh sửa váy ngủ bị làm cho nhăn nhúm vàmột cái dây áo bị dứt đứt, sau đó mới vịn tay ghế sô pha đứng lên, cô liếc mắt nhìn về hướng phòng tắm, hai chân bủn rủn di chuyển chậm rì, thu dọn hết đồ đạc ngoài cửa của Tông Chính và quần lót của mình rồi quay trở về giường nằm.
Tông Chính tắm rửa xong, thấy Lâm Miểu Miểu chẳng những không đi nấu cơm, còn nghênh ngang nằm trên giường ngủ, lập tức đi tới bên giường kéo cô dậy, Lâm Miểu Miểu lướt một chân qua thắt lưng anh, cơ thể lại ngã về giường, còn xoay người đưa lưng về phía anh.
Cơn tức Tông Chính kìm nén gần hai ngày, vừa mới trút được một nửa lại bị thái độ của Lâm Miểu Miểu kích động, anh xốc chăn của cô lên, đứng bên mép giường, âm trầm nói: "Anh đói rồi!"
Đói?Đói không biết tự đi mà nấu cơm à?
Cái tay nắm muôi của Lâm Miểu Miểu ngừng lại một lúc, bây giờ cô đã suy nghĩ rõ ràng, cũng nhận được câu trả lời của Tông Chính, nếu cô và anh đều không muốn ly hôn, vậy cô cũng không định nhắc lại chuyện giấy thỏa thuận ly hôn, trong lúc nhất thời lại không nghĩ được lý do khác, cho nên cô dứt khoát im lặng.
Tông Chính đi tới bên người cô hỏi: "Có liên quan tới anh ư?"
"Không liên quan đến anh."Cô bình tĩnh trả lời.
"Không liên quan ư?"Tông Chính nhìn vào hai mắt cô, cười lạnh chất vấn, "Hai ngày nay thái độ em đối với anh là gì?Vô duyên vô cớ lại nhắc đến chuyện ly hôn, còn nghi ngờ anh?Em giải thích rõ cho anh!"Giọng nói của anh càng lúc cànggay gắt, câu cuối cùng gần như gào lên với cô.
Tông Chính và Lâm Miểu Miểu sống với nhau lâu như vậy, sớm biết rõ cô là người như thế nào, cô không nói tiếng nào đã đi, sau khi rời đi lại từ chối liên lạc với anh, nếu như là người khác, có lẽ sẽ là vì tâm trạng không tốt giận chó đánh mèo, nhưng Lâm Miểu Miểu không phải người như vậy, anh nghĩ tới nghĩ lui, thực sự không muốn thừa nhận, Lâm Miểu Miểu rời đi có thể là vì anh.
Rốt cuộc chỗ nào chọc đến cô? Buổi sáng hôm đó còn rất tốt mà.
Chính xác mà nói, trước khi cô đi tìm văn kiện còn rất ổn, nhưng sau đó đột nhiên xảy ra vấn đề.
"Có phải ai đó nói lung tung gì với em không?" Anh chỉ có thể nghĩ tới một khả năng duy nhất, lúc cô đi, Trương Vi đúng lúc trở về, có phải có người nói với cô chuyện của Trương Vi, khiến cô hiểu lầm cái gì hay không.
Lâm Miểu Miểu đang nghĩ xem làm thế nào che giấu cho qua chuyện này, Tông Chính tự mình đưa ra một lý do, cô lập tức ậm ờ "à" một tiếng.
Tông Chính im lặng một lúc, bỗng nhiên hối hận sự tùy ý trước kia, nếu như anh sớm biết có một ngày sẽ gặp lại cô, anh nhất định sẽ kiên trì rất kiên trì chờ đợi cô.
Lâm Miểu Miểu nào biết Tông Chính đang nghĩ gì, thấy anh bỗng nhiên không nói chuyện, cũng thở phào nhẹ nhõm, cô đổ mì xào ra đĩa, đặt lên bàn ăn, sau đó đem nồi đĩa rửa sạch sẽ, tháo tạp dề xuống, định trở về ngủ tiếp.
Lúc đi ngang qua bên người Tông Chính, bất thình lình anh kéo cổtaycô, dùng c