Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi
Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342583
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2583 lượt.
mật báo có thể là kế hoạch của người đứng sau tất cả, nhưng cũng có thể là người biết được sự thật, không người nào có thể làm ngơ trước cái chết của mẹ mình.
Tông Chính vừa vội vừa tức, vì có một người vợ to gan lớn mật, còn lý trí bình tĩnh, thời khắc quan trọng chẳng những không sợ, còn có chủ kiến của riêng mình, anh hét lên mấy câu với cô, câu trả lời của Lâm Miểu Miểu lại càng thêm bình tĩnh: "Em sẽ cẩn thận!"
Ngắt điện thoại, Lâm Miểu Miểu lại gọi cho Vương Cường đi theo cô, từ sau tai nạn lần trước, Tông Chính để Vương Cường luôn đi theo cô, xe của cô vừa ra khỏi cổng hoa viên Thế Kỷ, nhìn về phía sau, quả nhiên có một chiếc Mercedes màu đen đi theo, hai chiếc xe một trước một sau đi về hướng Bệnh viện thứ 3.
Dọc đường đi không có trở ngại, ngoại trừ gặp đèn đỏ hai lần, không hề gặp phải tình huống bất ngờ, lúc Lâm Miểu Miểu vào đến bãi đỗ xe của Bệnh viện thứ 3 là mười ba giờ ba phút, vừa xuống xe cô liền tụ họp cùng Vương Cường, đi nhanh về phía mái nhà của Bệnh viện thứ 3.
Người gửi tin nhắn bảo cô đến một mình, cho nên hai người vẫn giữ khoảng cách một trước một sau, tuy là buổi chiều, nhưng là bệnh viện lớn của thành phố Z, người đến người đi vẫn rất đông, bầu không khí căng thẳng, cô bước đi nôn nóng, trong bước chân có thể thấy bình thường mà lại không bình thường, ánh mắt của cô lướt nhanh qua mọi người, không nhìn ra bất kỳ đầu mối nào.
Hỏi nhân viên y tế trực quầy vị trí nóc nhà, cô bước nhanh vào thang máy, lúc cửa thang máy sắp đóng lại, Vương Cường đi vào, vẻ mặt nghiêm trọng cùng cô liếc nhìn nhau.
Đi thang máy chỉ có thể đến được tầng cao nhất, còn phải đi qua lối an toàn mới có thể đi ra mái nhà, trên tầng cao nhất không có nhiều người, tính cả Lâm Miểu Miểu và Vương Cường cũng chỉ có ba người, một người nữa là một phụ nữ bình thường ngoài bốn mươi tuổi, mặc áo khoác màu trắng, giống bác sĩ bệnh viện, mái tóc xoăn ngắn màu đen, đeo mắt kính gọng đen, mặt mũi bình thường, bình thường đến mức bỏ vào trong đám người, cũng không tìm ra được. Sau khi cửa thang máy mở ra, người phụ nữ đi ngược lại hướng của bọn họ.
Đến bây giờ, tách ra hành động đã không thích hợp, cô và Vương Cường chạy chậm men theo biển báo lối an toàn trong hành lang, tiếng bước chân gấp gáp vô cùng rõ giống như một cây thiết chùy gõ liên tục xuống thanh đao, đến cánh cửa nhỏ màu xanh, đẩy cửa ra, phía sau cửa yên tĩnh đến mức một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy được.
Qua tay vịn cầu thang, bất luận nhìn lên hay nhìn xuống, đều là không gian yên lặng, không có một bóng người, lúc này, lòng cảnh giác của hai người đều lên đến mức cao nhất, rón rén leo cầu thang lên nóc nhà.
Nóc bệnh viện bình thường đều khóa, lúc này lại mở ra một khe, Lâm Miểu Miểu cúi đầu xem giờ, đã mười ba giờ mười ba phút, cách thời gian hẹn chỉ kém hơn một phút đồng hồ. Cô thấp giọng hỏi: "Chúng ta cùng đi vào, hay một người đi vào, một người giữ ở lối ra?"
Vương Cường hơi phân vân, cách thứ hai dĩ nhiên là tốt nhất, nhưng lại tăng thêm tính nguy hiểm, anh lắc đầu, vững vàng nói: "Cùng đi đi."
Lâm Miểu Miểu gật đầu, Vương Cường che cô ở phía sau, kéo cửa sắt hơi mở ra.
NGƯỜI PHỤ NỮ THẦN BÍ
Bệnh viện chỗ nào cũng ngập trong mùi thuốc khử trùng, cánh cửa từ từ được mở ra, một cơn gió lập tức lùa vào xua tan mùi thuốc khử trùng khó ngửi này.
Sau khi cửa mở, chỉ có âm thanh của gió, bên trong bên ngoài cánh cửa đều vô cùng yên tĩnh.
Vương Cường là bộ đội đặc chủng đã giải ngũ, trên phương diện này có nhiều kinh nghiệm Lâm Miểu Miểu không thể nào bằng, anh ta nghe động tĩnh ở cửa chừng mười giây, mới từ từ dịch chuyển cơ thể, động tác của anh ta rất chậm, giống như đang thử thăm dò, kế đó mới là đầu, sau đó nói khẽ dặn dò Lâm Miểu Miểu một câu: "Núp ở phía sau tôi."
Lâm Miểu Miểu nghiêm túc gật đầu, động tác tiếp theo của Vương Cường rất chậm rãi, lại nhanh nhẹn như mãnh hổ sổng chuồng, một bước nhảy ra ngoài, Lâm Miểu Miểu theo sát phía sau. Tầng thượng có một nửa là sân bóng, ngoài ra có một góc để dụng cụ nhựa bỏ đi xếp chồng chất, những chỗ khác liếc qua là thấy hết.
Mục đích của Vương Cường chính là đống phế liệu chất lên tít cao kia, đó là nơi duy nhất trên sân thượng có thể ẩn núp, lúc anh ta xông ra sân thượng, động tác mau lẹ hoàn toàn không giống một người đàn ông trung niên, Lâm Miểu Miểu theo sát phía sau anh ta, cái đầu không ngừng chuyển động quan sát bốn phía.
Đột nhiên nghe thấy tiếng chuông điện thoại, Lâm Miểu Miểu giật mình hoảng hốt, nhưng một giây kế tiếp nét mặt lại thả lỏng, là Tông Chính gọi đến, anh đã đến Bệnh viện thứ 3, hỏi cô đang ở đâu.
Lâm Miểu Miểu nói trọng điểm sự việc một lần, bước chân vẫn đuổi theo Vương Cường băng qua hành lang, đi tới chỗ thang máy, thang máy báo đang xuống tầng một.
Vương Cường lại chửi tục một câu, ấn liên tục nút thang máy mấy lần, lại chạy đến ấn nút thang máy bên cạnh, thang máy này đã đến tầng ba, trong khoảng thời gian hai người chờ thang máy, Lâm Miểu Miểu mới có cơ hội hỏi, đã