Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342586
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2586 lượt.
đột nhiên chuyển thành hai cơ thể trần truồng quấn quít, Lâm Miểu Miểu bị chuyển biến đột ngột này làm cho ngây ngẩn cả người.
Tất cả đồ đạc trong phòng Tông Chính, cái nhỏ cũng là cực lớn, kể cả TV LCD, cũng chiếm cả nửa mặt tường, chất lượng hình ảnh cực kỳ rõ nét, dường như ngay cả lông mi của nữ chính cũng soi rất rõ.
"Đây là đĩa CD dạy học? Vừa rồi còn...... " Cô có chút không dám tin hỏi, không phải nói Trung Quốc rất bảo thủ sao?
"Đoạn kia là lý thuyết, anh vượt qua rồi." Anh trả lời mặt không đỏ tim không đập nhanh, quay sang đẩy cô ngã xuống giường, vừa cởi quần áo của cô vừa dặn cô phải học tập thật tốt.
"Đây không phải là tiếng Trung sao?"
"Ờ, tiếng địa phương của nơi nào đó ý mà."
"Em......"
"Em nói nhiều quá......" Anh cởi xong trói buộc cuối cùng của cô, giữ hai tay của cô, nụ hôn liền rơi xuống.
CHUYỆN VỤN VẶT
Sáng cuối tuần, Lâm Miểu Miểu ngồi trước bàn ăn xem tin tức, Tông Chính có thói quen xem tin tức buổi sáng, vì vậy chị Chu cũng chuẩn bị luôn cho cô một tờ báo, cô rảnh rỗi không có chuyện gì làm, nhưng lại không thích xem tin trên báo, cô thích xem trên máy tính bảng hơn.
Mấy ngày trước tin tức về cuộc hôn nhân của hai nhà Tông - Lâm gây xôn xao dư luận gắp nơi, hai ngày nay đã yên tĩnh hơn một chút, nhưng vẫn còn hình ảnh của nó, ví dụ như tin tức kinh tế tài chính của thành phố có bài, vì cuộc hôn nhân của hai nhà Tông - Lâm, giá cổ phiếu tăng lên, theo sau hàng loạt vấn đề, hai ngày nay được tờ báo này đề cập tới rất nhiều.
Vì một dự án chính phủ của công ty xây dựng Thịnh Hoa thuộc tập đoàn Thịnh Hoa và công ty phần mềm Quảng Dung vừa mới khởi công, trong khoảng thời gian này Tông Chính rất bận, thứ bảy cũng không nghỉ ngơi. Ăn sáng xong, anh đã ngồi chễm chệ trên ghế, bảo Lâm Miểu Miểu đeo cà vạt cho mình.
"Buổi trưa anh phải ăn cơm với quan chức thành phố, cho nên em không cần đưa cơm cho anh."
Lâm Miểu Miểu "Vâng" một tiếng, tiễn anh ra cửa, sau khi Tông Chính đi làm, cô ở nhà ngây người một lát, rồi đi đến sân bay. Lý Trân bảo để bà chọn người làm phù dâu cho Lâm Miểu Miểu, nghĩ tới việc Lâm Miểu Miểu không sống ở thành phố Z, ở đây cũng chẳng có bạn bè, Lý Trân đề xuất chọn Tông Nhan hoặc cô gái nào đó nhà bạn bè.
Lâm Miểu Miểu vẫn không nhận, buổi tối Tông Chính mang về tập văn kiện, nói chuyện với cô một lần, nội dung là mặc dù Lâm Thế Quần hơi khốn nạn, nhưng đây là thứ cô đáng được nhận.
Thái độ của cô vẫn không thay đổi, Tông Chính thấy cô quyết tâm, cũng không khuyên nữa, còn về sự việc cuối cùng giải quyết như thế nào, Lâm Miểu Miểu cũng không hỏi.
Lại nói sau lần đó, Lâm Miểu Miểu cũng không gặp lại Lâm Thế Quần, lần này cũng không ngoại lệ, Lâm Miểu Miểu mượn cớ mình còn đang ở cửa hàng áo cưới lo chọn lễ phục phù dâu, cho nên không có thời gian.
Lâm Thế Quần trầm mặc một hồi, lúc nói chuyện tiếp, giọng của ông trong phút chốc dường như già đi mấy tuổi: "Vậy con làm việc của mình đi, cha không quấy rầy con nữa."
Cúp điện thoại, Lâm Miểu Miểu trở lại bên trong, Sa Lâm gọi cô qua, hỏi ý kiến của cô, vì điện thoại của Lâm Thế Quần trong lòng Lâm Miểu Miểu có chút khó chịu, cũng không có ý kiến gì, bảo cô ấy tự chọn là được.
Sa Lâm cười gian: "Vậy em đây không khách khí nhé!"
Chọn lễ phục xong, cũng đã hơn một giờ, hai người đều chưa ăn gì, Lâm Miểu Miểu vốn nghĩ ăn tạm cơm quản lí cửa hàng áo cưới đưa tới, lại bị Sa Lâm dùng lời lẽ nghiêm khắc từ chối: "Sư tỷ, muội đường xa tới đây, tỷ định để muội ăn cơm hộp sao?"
Lâm Miểu Miểu suy nghĩ cũng cảm thấy không phúc hậu, sau khi chọn xong lễ phục, theo nguyện vọng của Sa Lâm, mời cô đi ăn món đặc sản, nhưng mà Lâm Miểu Miểu không biết chỗ nào, đành phải gọi điện hỏi Tông Chính.
Bữa tiệc bên Tông Chính vừa mới kết thúc, hình như anh uống không ít, sau khi Lâm Miểu Miểu hỏi chuyện xong, anh ngẩn ra một lúc, lè nhè hỏi: "Em đang ở chỗ nào?"
Lâm Miểu Miểu nói địa chỉ, ngay sau đó điện thoại cúp cái rụp. Cô còn đang suy nghĩ, Giang Trạch lại gọi tới, bất đắc dĩ nói Tông Chính say quá, trước khi say nói muốn đi tìm cô, hỏi cô bây giờ làm sao.
Lâm Miểu Miểu im lặng, tiếp đó bảo Giang Trạch đưa Tông Chính về nhà, cô lưỡng lự rồi bàn bạc với Sa Lâm về nhà ăn, Sa Lâm sau khi nghe hết lý do, ý vị lắc đầu: "Sư tỷ à, đàn ông say thì mặc anh ta say, chị còn về nhà làm gì? Đàn ông không thể nuông chiều, càng nuông chiều thì càng khốn nạn!"
Sau đó Sa Lâm còn phát biểu quan điểm về cách cư xử với đàn ông, sau cùng cô ấy dùng một câu trong tác phẩm kinh điển, lời nói thấm thía vỗ vỗ vai Lâm Miểu Miểu: "Sư tỷ, khoảng cách tạo nên hạnh phúc!"
"Sư tỷ, nói gì chúng ta cũng có gần mười năm tình cảm, chị sẽ không vì một người đàn ông mà quăng em đi chứ? Em vừa mới đến, nếu chị đối xử với em như vậy, em lập tức trở về nước Y!"
Lâm Miểu Miểu im lặng, theo Sa Lâm đi đến nhà hàng Giang Trạch nói ăn cơm trưa, ăn xong, Sa Lâm liền kéo Lâm Miểu Miểu đi dạo phố, thẳng cho đến Tông Chính gọi điện thoại tới.
Cô nhìn thời gian, đã