Tác giả: Ái Tình Hoa Viên
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342600
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2600 lượt.
lui khỏi gian phòng.
Lạc Trạch đi tới bên giường, vuốt ve khuôn mặt của Giang Lệ Lệ, bàn tay đi tới bụng của cô, vuốt ve, khóe miệng lộ ra nụ cười. Lạc Trạch có chút hiểu, trong lòng anh vui mừng, là hưng phấn, nơi này chứa đựng đứa con của họ. Là mầm mống của anh. 2f Cho tới bây giờ Lạc Trạch đều dùng các biện pháp, chỉ không có bất kỳ biện pháp cùng Giang Lệ Lệ, thời gian 5 năm, đều là Giang Lệ Lệ dùng thuốc tránh thai. Xem ra lần đó ở nước Pháp mới trúng thưởng.
Giang Lệ Lệ tiêm thuốc an thần, nằm ngủ ở trên giường, không biết trong bụng mình có một tân sinh mệnh. c Không biết sau khi cô tỉnh lại sẽ có phản ứng gì, có thể muốn bỏ đi hay không, nghĩ đến khả năng này lông mày Lạc Trạch liền chau lại thật chặt vào nhau. Nếu như cô muốn bỏ đi, anh nên làm cái gì đây?
Ngủ cả đêm, Giang Lệ lệ cuối cùng cũng tỉnh lại. Cô mở mắt, ngồi dậy, mông lung nhìn quanh không thấy bóng dáng Lạc Trạch đâu. Cố gắng nhớ lại chuyện tối qua, cô là bị anh trừng phạt nên ngất đi sao?
Giang Lệ lệ xuống giường, chưa được mấy bước, cảm giác buồn nôn đã lại trào lên. a7 Cô vội vang chạy vào phòng vệ sinh, bắt đầu nôn ói. Cô quỳ trên mặt đất, đỡ lấy thành bồn cầu, nôn một hồi.
"Nôn nôn" Cũng chỉ là nôn khan, không phun ra cái gì cả, dạ dày thật là khó chịu.
Lạc trạch vào phòng, nhìn trên giường không có ai, đi vài bước đã trông thấy Giang Lệ Lệ đang quỳ trên nền khóc, vội vã tiến tới ôm lấy cô.
"Sao vậy? Em còn khó chịu lắm sao?” Lạc Trạch cất lời, giọng nói tràn đầy quan tâm và yêu thương.
Giang Lệ lệ có chút không dám tin nhìn Lạc Trạch, trong đáy mắt kia trừ kiên định cùng chắc chắn, cô không thấy gì khác nữa. Cô rất muốn mở miệng hỏi anh, vì sao lại muốn đứa bé này. Cô thật sự muốn hỏi ra lời.
"Anh muốn con, anh sẽ để em sinh nó ra.”
Giang Lệ lệ khôi phục lại suy nghĩ, cô vuốt ve bụng mình, nhẹ giọng hỏi.
"Anh sẽ để nó trở thành con riêng của anh sao?” Tiếng cô rất nhẹ, không nghe ra ý tứ gì trong đó.
Lạc trạch nhíu mày, không lên tiếng. 6 Anh không biết có nên hứa hẹn với cô hay không nhưng có thể chắc chắn, hiện tại trong lòng anh, cô có một vị trí nhất định.
Giang Lệ lệ nhìn dáng vẻ trầm tư của anh, cũng không mở miệng nữa, hai người duy trì trầm mặc. Nhưng cô hạ quyết tâm rồi. 8 Đứa bé này là ông trời ban cho cô, cô nhất định sẽ giữ nó lại. 0 Lúc trước không phải An Tuyết Thần cũng sinh Tiểu Niệm Ngự trong tình huống như vậy hay sao. Tuổi cô cũng không còn trẻ nữa.
Tuyến phân cách ——
Trong một căn phòng xa hoa khác, một người đàn ông quỳ trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn người đang ngồi trên ghế salon. Người quỳ chính là Lăng Hạo, mà người đang nhàn nhã ngồi kia là Renold.
Reynold, một đôi con ngươi băng lam sắc lạnh híp lại, mang theo vẻ lười biếng. Nhẹ nhàng lắc lắc ly rượu trong tay, không nhìn ra tâm tình của hắn lúc này. 6 Ánh mắt cũng một mực nhìn chằm chằm vào ly rượu trước mặt.
Lăng Hạo hai chân run rẩy, mồ hôi đầm đìa, trên trán tóc cũng bết dính cả lại, gương mặt càng thêm trắng bệch. Đôi mắt cũng lộ rõ vẻ hoảng sợ. e Rất dễ nhìn ra, hắn rất sợ người đàn ông khí thế cường đại đang ngồi trước mặt. 5 Cuối cùng, không thể chịu được nữa, hắn mới mở miệng.
"Reynold tiên sinh, tôi sai rồi. Xin tha mạng cho tôi.” Giong nói của hắn đã lộ rõ vô cùng khủng hoảng cùng sợ hãi.
Đôi mắt xanh khẽ liếc nhìn hắn, đôi môi mỏng hoàn mỹ khẽ động.
"À? Nói một chút xem tại sao cậu làm sai?” Thanh âm Renold phát ra vô cùng nhẹ nhàng nhưng lại khiến người nghe nổi gai ốc, sợ run người.
"Tôi, tôi, tôi sai rồi, tôi thật có lỗi.” Tiếng Lăng Hạo run lẩy bẩy, có thể thấy hắn ta giờ phút này có bao nhiêu sợ hãi.
Reynold đưa ly rượu trong tay cho Lăng Hạo, nhàn nhạt mở miệng.
"Uống đi."
Lăng Hạo không biết rốt cuộc người đàn ông trước mắt này muốn làm gì, nhưng vẫn nghe lời. 6 Hắn run rẩy đưa tay nhận lấy ly rượu, ngửa đầu liền uống cạn, sau đó lại ngẩng đầu nhìn người đàn ông kia.
"Cậu tại sao lại khinh suất?" Thanh âm Renold vô cùng bình tĩnh, khóe miệng vẫn nhàn nhạt nụ cười thản nhiên.
Lăng Hạo lấy mu bàn tay lau mồ hôi lạnh trên trán, hắn run run rẩy rẩy nói.
"Bởi vì cô gái bên canh Lạc Trạch. 4a Cô ta quá đẹp, khiến tôi, tôi, mất hồn.” Lăng Hạo thành thật trả lời.
Reynold nhìn trên màn hình camera theo dõi, bóng dáng quyến rũ diễm lệ kia in sâu trong mắt, nụ cười càng tà mị.
"Ừ, đàn ông động lòng với một cô gái xinh đẹp, đây là chuyện đương nhiên.” Renold lạnh nhạt nói .
Lăng Hạo vừa nghe, vốn đang thấp thỏm không yên cũng khẽ thở một hơi, vội nói lời cảm tạ.
"Cám ơn, cám ơn Reynold tiên sinh tha mạng.”
Đôi mắt lạnh lẽo của Renold đảo qua, thanh âm rét lạnh.
"Đàn ông yêu thích phụ nữ không có gì sai, nhưng yêu thích phải người không nên thích, thì chỉ có một con đường chết.” Sắc mặt Renold biến hóa quá nhanh khiến Lăng Hạo rùng mình sợ hãi.
"Tha mạng, tha mạng a."
"Dẫn đi." Reynold vô tình ra lệnh.
Tức thì xuất hiện hai người đàn ông lôi Lăng Hạo ra ngoài, tiếng van xin v